Chương thứ I: Cơ-Đốc-Giáo

CHƯƠNG THỨ NHỨT
 
Cơ-Đốc-Giáo
 
Ngày Tận-Thế chắc-chắn sẽ đến

 

Vấn-đề-Tận-Thế kể ra chưa hẳn là một đầu-đề mới lạ, vì từ lâu ở trong sấm kinh của nhiều tôn-giáo đã từng nói đến, nhưng ít ai để ý, hoặc-giả có quan-tâm chăng là những người ở trong tôn-giáo.

Vừa rồi ông Daniel Walther một ông nghè mà cũng là tin-đồ Cơ-đốc Phục-lâm đem đầu-đề ấy làm một cuộc diễn-giảng, tưởng cũng nên biết qua những lý-lẽ của ông trình-bày và nhơn dịp này đem đối-chiếu với bao nhiêu lời tiên-tri trong các sấm kinh mà từ lâu ít ai nói đến.

 

Vào đề ông Walther nhấn mạnh về những biến-cố xã-hội, kinh -tế, chánh-trị của thời-đại chúng ta, dồn dập đến đổi các nhà quan-sát cũng phải hoang-mang không biết ngày mai xảy ra những việc gì. Những nhà bác-học, những nhà phát-minh, đứng trước thời cuộc nghiêm-trọng đến phải bi-quan mà cho rằng ngày Tận-Thế sắp xảy ra và trở lại ghê-tởm cho công-trình phát-minh của mình.

 

Nhưng nên hiểu thế nào là Tân-Thế ?

 

Ông Walther không đồng ý với các nhà bác-học kia hiểu Tận-Thế là một cuộc chấm dứt vũ-trụ hay địa-cầu. Theo ông, khi nói Tận-Thế có nghĩa là chấm dứt một thế-hệ do con người cai-quản để mở ra một thế-hệ minh-triết dưới sự chưởng-quản của Chúa.

 

Vào thời của Chúa, một hôm tin-đồ có hỏi Chúa rằng: “Thế nào là điềm Ngài giáng-lâm và Tận-Thế ?”

 

Chúa cho biết: “Sẽ có những điềm trên Trời, trên mặt trăng và các vì sao. Trên quả địa-cầu thì nhiều nơi sẽ có bệnh dịch và nạn đói…sự đau thương ở các nước không biết làm gì…con người thì tinh thần khủng -hoảng trong sự mong chờ những điều xảy đến cho trái đất.”

 

Về những thời-triệu ấy, ông Walther dẫn chứng bao nhiêu bằng-cớ đã xảy ra. Nào là nạn đói kém đã đe doạ hoàn-cầu: Hy-lạp, Nhựt-bản, Trung-hoa, Ấn-độ, Nga…nào là những trận động-đất một ngày một lan rộng, phá hủy bao nhiêu công-trình kiến-trúc và giết hại biết bao sinh-linh vào thế-kỷ thứ XVIII. Người ta phải hoảng-hốt tự hỏi tại đâu có sự sát hại ấy, và sát hại để làm gì? Nào là những điềm Trời đã xảy ra ứng với lời tiên-tri của Chúa như cuộc thiên ám địa-hôn ở thành Lisbonne năm 1755 những vì sao băng mà ông J.H Fabre đã tường thuật.

 

Nhưng càng thảm-khốc và khủng-khiếp hơn nũa là những cuộc chiến-tranh, những thảm hoạ xảy ra ở các nước.

 

Trong thế hệ gần đây, loài người đã bước vào một thời-kỳ chiến-tranh tàn-sát ghê-gớm, Liên tiếp không có lúc nào loài người không giết nhau; nào là trận giặc Tôn-giáo, trận giặc một trăm năm, những cuộc cách mạng giết hại nhân-loại không biết cơ-man nào mà kể. Khi phát-minh thuốc súng và sử-dụng đại-bác trong chiến-tranh, người ở thời-kỳ ấy phải kinh-khủng mà thấy cuộc tàn-sát đã đạt đến một phạm-vi quá rộng.

 

Nhưng nếu đem sánh với các cuộc phát-minh cận-đại, người ta mới hoảng-hốt với sức tàn-phá sát hại của bom nguyên-tử, khinh-khí là bực nào. Gần đây Tổng thống Mỹ-quốc còn tuyên bố sẽ đem dùng một thứ bom có thể giết hại 150 ngàn sinh-mạng dễ như chơi, sức tàn phá của nó bằng cả 20 ngàn tấn chất nổ.

 

Ông Walther còn dẫn lời tiên-tri của nhà bác-học Berthelot viết từ năm 1869 cho biết rằng: Trong vòng một trăm năm, khi mà người ta phát –minh được nguyên tử-lực thì chính đó là thời - kỳ tiêu-diệt.

 

Một điềm thảm khốc cho nhơn-loại nữa là nạn đói hoành-hành trên thế giới. Một con số không ai ngờ được là đã có 7 triệu người chết về nạn đói. Trong lúc ấy, trái lại dân số tăng gia quá sức tưởng-tượng cho đến nguồn tài-nguyên không đủ cung cấp, mặc dầu đã bị giết hại vì chiến tranh, vì bịnh dịch…

Tình thế xã-hội đã vô cùng khốc-liệt, người ta nhận thấy càng ngày càng tiến đến chỗ sụp-đổ và tinh-thần con người càng ngày càng hư-hỏng suy-đồi.

 

Nhưng ông Walther không lấy đó làm bi-quan, vì con người vẫn chưa đến tuyệt-vọng. Ông cho biết hiệu lực vô biên của một niềm hy vọng. Có nhận thấy sự an vui trong lòng và một nguồn hy-vọng không lay chuyển chăng, là những ai đã biết đặt đức-tin của mình vào những giá-trị tinh-thần và vào sự giáng-lâm của Đấng Cứu-Thế, là con đường duy nhứt, là chơn-lý và là sự sống.

 

Nhưng ngày nào Đấng Cứu-Thế ra đời, ngày nào mới Tận-Thế ? Không ai có thể biết được ngày giờ, chỉ trừ ra Chúa, Ngày Tận-Thế chắc chắn sẽ đến.

 

Những điềm xảy ra ở trên Trời, trên quả địa-cầu, trên xã-hội loài người, nhứt là những tai họa và đau-khổ dập dồn đưa đến cho nhơn-loại, là những báo hiệu cho thời giờ đã cận rồi. Hãy nhìn lên Trời để theo dõi những biến động của vũ-trụ, hãy nhìn thời-triệu thì hẳn thấy ngày Tận-Thế đã gần lắm rồi. Hiện-trạng ngày nay không thể kéo dài hơn nữa.

 

Tận-Thế đã gần chưa ?

 

Đó là quyển sách của ông Joseph Monnier viết, do Hội Cơ-đốc phục-lâm cho phát-hành, mà chúng tôi xin lược-thuật dưới đây:

“ Kính Chúa, xin Ngài cho chúng tôi biết chừng nào sẽ đến và thế nào là điềm Ngài giáng-lâm và ngày Tận-Thế ?”

Đó là câu hỏi quan-trọng mà các tín-đồ một hôm ngồi trên núi Oliviers hỏi Chúa. Ngài bèn giảng cho nghe về sự bền-bỉ của mọi vật ở dưới cõi đời này và cho biết trước cuộc tàn phá thành Jérusalem và giáo-hội của nó.

 

Nhưng ngày nào Chúa trở lại ? Đó là điều không khoản nào trong kinh thánh cho biết trước. Nếu nói rằng người ta không thể biết gì hết và không có điềm nào báo trước ngày giáng-lâm cấp-bách của Chúa Cứu-Thế, tức là không hiểu khi Chúa phán: “ Các ngươi hãy hiểu bằng sự tỷ-dụ về cây vải. Khi cành nó trở nên non xanh và lá mọc ra, các ngươi biết đó là mùa hạ đã gần. Cũng như khi các ngươi thấy mọi điều ấy thì nên hiểu rằng Chúa của loài người đã đến gần bên cửa.”

Nhưng có điềm nào báo rằng Chúa đã đến gần bên cửa ?

NHỮNG ĐIỀM DƯỚI ĐẤT.   Hãy nhìn trở ngược lại, chúng ta nhận rõ nguyên-do và ý-nghĩa của những cuộc nhiễu-loạn trong trật-tự thiên-nhiên. Nổi loạn chống lại Chúa và luật của Ngài, con người cũng như trái đất, đã trở thành một đối-tượng của sự bất-hạnh rồi. Cho nên, ngay từ đó, trái đất sản-xuất những lau sậy và gai gốc, và con người phải làm hết sức mình mới kiếm được miếng ăn. Mỗi bước vượt qua luật tinh-thần và tự nhiên là dìm nhơn-loại trong một trạng-huống thấp hèn và yếu đuối về tinh-thần và vật-chất.

 

Con người từ đó trở đi không còn được chết thoả-thích như ông bà tổ-tiên nữa, mà bị xâm chiếm, cuốn lôi đi bởi tật bịnh, và nhơn-loại sẽ tàn tạ bởi những dịch bịnh một ngày một nhiều và ghê-gớm. Tuổi thọ sẽ xuống dốc và sự sanh-sản thì đầu-hàng trước những tấn-triển đáng lo ngại của nạn rượu, bịnh phong-tình, ho lao, ung thư…

Người ta càng tiến gần đến thời-kỳ mà Thánh-kinh gọi là “ thời giờ cuối cùng” hay “ ngày cuối cùng” thì những điềm ấy càng trở nên thống khổ.

Quả đất chừng nào hoà-hợp với sự hỗn-độn ấy. Không còn mùa tiết nữa. Trận địa-chấn càng ngày càng nhiều, gieo sự hỗn-loạn, chết chốc…

Người ta kể không dưới 14 triệu sinh-linh đã chết trong những trận địa-chấn từ ngày Chúa cho đến nay. Một lần nữa, lời của Chúa được xác-nhận trong câu tiên-tri:“ Sẽ có những cuộc địa-chấn ở mọi nơi” .

Những biến-cố này là triệu-chứng của sự suy yếu, nó dạy ta rằng trái đất đã già-cỗi cũng như một chiếc áo, hay lảo đảo như một cái chòi, vì tội của nó đã đè nặng lên nó. Một điều nữa là tiền bạc đã mất giá-trị và những kẻ tôn thờ nó sẽ lâm vào nạn khủng-hoảng.

Nhân loại sẽ lâm vào tình-trạng hỗn độn. Dầu xây qua bên nào, người ta cũng gặp những tiếng uất-hận, thở than, thoi-thóp của một thế-giới sắp tàn nhưng không muốn chết.


        NHỮNG ĐIỀM TRÊN TRỜI. Chúa đã cho biết: Các ngươi sẽ thấy “những điềm trên mặt trời, trên mặt trăng và trên các vì sao” và Chúa thêm rằng: “ Liền sau những ngày nguy-cấp ấy, mặt trời sẽ tối đi, mặt trăng sẽ không có phát ánh-sáng, các vì sao sẽ rơi rụng, và quyền-lực của các cõi trời sẽ lung lay.”

Và một điềm lạ-lùng là cuối thế-kỷ XVIII đã xảy ra điềm thứ nhứt mà Chúa đã báo trước: đó là cuộc thiên ám địa hôn.

Ông Herschel, nhà thiên-văn-học đã nhận thấy điều ấy, có nói: Ngày thiên ám địa hôn ở Bắc Mỹ là một hiện-tượng kỳ-dị của tạo-hoá mà không một nhà triết-học nào có thể cắt nghĩa được.

Về vấn-đề này ông Noah Webster, tấn-sĩ luật nước Anh, cho biết:

Ngày thiên ám địa hôn hôm 19 Mai (tháng 5) 1780 bao trùm cả nước Anh trong ngày ấy. Ở nhiều nơi, ngay ở nước ngoài trời cũng không đọc được một chữ thường, điều đó xảy ra trong  nhiều giờ liên-tiếp. Chim chóc thì hót những giọng về chiều, ẩn núp và trốn về tổ luôn; gà vịt thì kéo nhau lên gác; thú vật thì kéo vào chuồng, còn trong nhà thì phải thắp đèn. Cuộc thiên ám địa hôn này bắt đầu từ mười giờ mai cho đến nửa đêm sau…

Điềm thứ hai mà Chúa báo trước mặt trăng mất ánh-sáng.

Báo Independent Chronicle ở Boston, ngày 8 Juin 1780, có kể:

 

Trong thời-gian ấy một màu đen bao phủ vạn vật. Sự hôn ám của đêm này không phải là chẳng thường thấy và khủng-khiếp như điềm xảy ra ban ngày. Trăng tuy tròn hay hơi tròn, mà người ta chẳng thấy vật, nếu không nhờ ánh đèn.

 

Điềm trời thứ ba là nhiều vì sao rơi rụng. Hiện tượng đã xảy ra ngày 13 Novembre (tháng 11) 1833, Bác-sĩ Seiss đã tường thuật:

Những người được diễm-phúc trông ngắm các vì sao rơi rụng đêm 13 Novembre 1833 có thể đã dự một cuộc đốt pháo bông vô cùng uy-nghiêm mà từ tạo thiên lập địa đến giờ chưa từng có, hay ít nhứt từ thời-kỳ có sử. Về mặt lan rộng, hiện-tượng đã bao trùm một phần lớn mặt địa-cầu, từ giữa Đại-tây-dương phía Đông cho đến Thái-bình- dương  phía Tây và từ bờ Mễ-tây-cơ phía Nam cho đến vùng vô-định của Gia-nã-đại phía Bắc. Cảnh tượng rất rõ và nơi nào cũng thấy rõ như thế.

Trong ba giờ xảy ra, hàng trăm hàng vạn người thấy trong hiện-tượng ấy, sự hoàn-thành lời tiên-tri của Chúa. Họ đều hoảng-hốt. Chừng như các vì sao ấy thình-lình thay hướng để rơi xuống trái đất. Những người mục-kích cảnh-tượng này đều mô-tả như là một sự uy-nghiêm ghê-gớm.

Đó là điềm tiên-tri của Chúa. Nó đã hoàn-thành. Bây giờ chỉ còn chờ ngày giáng-lâm của Chúa.

Nhân-loại có biết hưởng và có hiểu rằng: “Chúa không chậm trễ trong sự hoàn-thành lời hứa, cũng như nhiều người tin rằng: Ngài kiên-nhẫn đối với chúng ta, không muốn một ai phải chết, mà muốn cho mọi người tiến đến sự hối cải”.

 

Chúa còn dặn những ai trông chừng: “Khi những việc ấy khởi sự đưa đến, các ngươi hãy trổi dậy mà ngước đầu ngó lên, vì sự giải-thoát của ngươi đã đến”.

 

Những điều tiên-tri này có giống các tôn-giáo khác chăng ? Và ngày Tận-Thế gần chưa ?



 

Comments