1) Về việc lập đời Thượng-Nguơn

                        CHƯƠNG THỨ NĂM
                                    Những điều tiên-tri

                       1) Về việc lập đời Thượng-Nguơn
 
Ta có thể nói Đức Phật Thầy là người thứ nhứt chẳng những trong giới tu Phật ở Việt Nam mà cả các tôn giáo, báo hiệu đánh thức người đời rằng thời kỳ Hạ Nguơn sắp mãn để bước qua thời kỳ Thượng Nguơn. Mà sở dĩ Ngài đạt được lý của vũ trụ, thấu rõ cơ huyền, biết cả quá khứ vị lai, chẳng qua là Ngài đạt quả vị đẳng giác.

Huống chi Ngài lâm phàm là vì sứ mạng cứu độ chúng sanh trong thời kỳ mạt kiếp. Ngài ở trong cuộc, tức nhiên Ngài phải hiểu rõ hơn ai hết. Chính vì đó mà chỉ một mình Ngài nói đến Hạ Nguơn và mở ra pháp môn hành đạo thích hợp với căn cơ của chúng sanh trong thời Hạ Nguơn. Với sứ mạng cứu độ chúng sanh và muốn họ sớm thức tỉnh quày đầu Ngài phải đánh thức họ mà cho họ biết rằng:

Hạ Nguơn đã cận người ôi!

Nay ta giáng bút để thôi coi đời. (1)

Và Ngài không dứt lời nhắc nhở:

Bảo người niệm Phật cho cần,

Việc đời đã tới hầu gần đến đây.

________________________________________________________

(1) Từ đây trở đi những đoạn văn dẫn ra là do đệ tử của Ngài lập lại hay do ý của Ngài mà viết ra.

Nhưng đời Hạ Nguơn sẽ ra thế nào mà cho biết rằng nó sẽ gần tới? Và khi nó tới sẽ xãy ra những việc gì mà bảo chúng sanh “để thôi coi đời”?

Nếu đời Hạ Nguơn là một đời tốt đẹp thì hẳn Đức Phật Thầy khỏi cần phải tái lâm kêu gọi chúng sanh thức tỉnh mà làm chi?

Với tấm lòng bi mẫn, Đức Phật Thầy không đành để cho sanh linh tiêu diệt trong những ngày Hạ Nguơn sắp mãn. Nay là thời kỳ cùng tột của Tam Nguơn, thời kỳ sắp có biến thiên thê thãm do cuộc chuyn xoay của cõi Hạ Nguơn sang Thượng Nguơn, một cuộc đổi đời đớn đau nhứt trong các cuộc đổi đời, vì rằng lần đổi đời này là lần đổi đời từ cuộc đời thật xấu sang qua cuộc đời thật tốt, ví như lu nước đến kỳ phải vét cặn, để sang nước trong. Bởi là thời kỳ vét cặn, cho nên những phần nhơ nhớp xấu xa tất phải bị loại trừ tiêu hủy.

Lần đổi đời Hạ Nguơn sang Thượng Nguơn, ví cũng như lần vét cặn kia vậy. Những phần tử nhơ nhớp sẽ bị tiêu diệt trong những ngày biến thiên vô cùng thê thảm.

Đức Phật Thầy cho biết trong những ngày biến đổi ấy sẽ có bao nhiêu tai Trời ách nước xảy ra làm cho nhơn loại điêu linh điên đảo.

Nào là nổi lên khắp nơi những cuộc can qua bát loạn mà chỉ có người tu niệm mới thoát khỏi mà thôi:

Ai mà theo đặng từ bi,

Đến chừng bát loạn can gì đến ta.

Nhưng ngoài tai nạn giặc giã do loài người gây ra làm cho người chết, xương chồng tợ núi máu chảy thành sông, còn những thiên tai địa ách như là nạn dông to gió lớn nổi lên làm cho người chết chẳng biết bao nhiêu mà kể.

Chng những bị dông to bão lớn mà còn bị nạn lụt nữa, nước dẫy quá vời, chẳng có vật chi là không bị chìm đắm:

Đến sau nước dẫy quá vời,

Người ta kinh sợ không lời thiệt hơn.

Có gặp cảnh thê thảm như thế, người đời mới sợ. Nhưng chừng biết sợ thì sự đã muộn rồi, vì những kẻ hung ác chẳng chịu nghe theo lời giáo huấn của Phật, thác cho đến khắp nơi chật xác:

Mấy người chẵng giữ lời Thầy,

Đến chừng nước lụt thác đầy mọi nơi.

Có họa chăng lên non lên núi mới mong thoát khỏi nạn nước lụt ấy:

Hay vầy tầm chốn Thất Sơn,

Ắt là khỏi nạn chi sờn tới ta.

Nhưng chớ tưởng lên non núi là thoát khỏi nạn chết đâu. Đã làm ác, dầu có lên cao tránh được nạn lụt đi nữa thì cũng còn nạn lửa Trời, từ trên không trung cháy rực, chẳng còn nơi nào tránh khỏi. Và cũng chỉ có người làm ác là bị nạn:

Còn người hành ác thậm đa,

Đến chừng Thiên hỏa khóc la vang vầy.

Tai Trời ách nước như thế cũng chưa hết, Đức Phật Thầy còn cho biết một điều hết sức nguy nan, là rồi đây sẽ có ba tiếng sấm nổ làm kinh thiên động địa, nhơn loại phải lạc phách kinh hồn, đê mê bất tỉnh. Vì tiếng sấm nổ kinh thiên ấy mà núi đều vỡ, đá đều tan, địa cầu biến thể, khốn khổ cho dân gian không sao tả xiết được.

Lên đường từ giã thôn hương,

Âm thinh ba tiếng bốn phương mịt mù.

Thầy răn thiên hạ không tu,

Nơi nơi khắp xứ võng dù nghinh ngang.

Đến chừng núi lở đá tan,

Bốn phương xao xiến chẳng an dân Trời.

Những tai họa thảm khốc ấy tiếp diễn cho đến ngày nào châu ngọc lộ ra ở tỉnh Ang Giang (tức là tỉnh Châu Đốc) thì thiên hạ mới thái bình:

Bao giờ ngọc xuất An Giang,

Thái bình thiên hạ bạc vàng nhiều thay!

Tại đâu bạc vàng lại nhiều? Có phải khi sấm nổ, núi vở đá tan, ngọc ngà châu báu bộc lộ ra, cho đến của rơi rớt không ai lượm đó chăng?

Và ngày đó là ngày Phật xuất hiện ở An giang:

Chừng nào Phật xuất An giang,

Nhơn dân lục tỉnh thanh nhàn tấm thân.

Cái ngày mà thiên hạ thái bình nhơn dân lạc nghiệp đó là ngày lập lên đời Thượng nguơn, đất Thuấn trời Nghiêu, nhà nhà ấm no vui thú.

Nhưng hưởng được cái cảnh an vui khoái lạc ấy là những người hiền đức, sau khi đã trải qua những thiên tai địa ách, sàng sảy lọc lừa, được còn sống sót lại. Chẳng những được diễm phúc hưởng đời thanh tân mà còn phép mầu hóa Tiên cõi tục, ngày ngày sống gần Thánh Tiên, có đường Thiên lộ rộng thênh thang, mặc tình muốn lên xuống lúc nào chẳng được, vì người ở cõi ấy không có cánh mà biết bay:

Nhà nhà no đủ bằng nay,

Nơi nơi lạc nghiệp toại thay tấm tình!

Cửa Trời mở rộng thinh thinh,

Lần theo Đế Thuấn, Thánh Hiền cũng nên.

Công đồng tam cõi dưới trên,

Những đường Thiên lộ xuống lên toại lòng.

Đường Tây Tiên kiểng song song,

Muôn dân lạc nghiệp toại lòng vui thay!

Và cho được thoát khỏi bao nhiêu tai Trời ách nước, Đức Phật Thầy hằng răn:

Dạy trong thiên hạ mọi nơi,

Đừng quen thói dữ sự đời gian nan.

Rồi không dứt khuyến khích:

Phải toan làm phước thấu Trời,

Ai mà hành thiện nạn đời thoát qua.

Đến như muốn hưởng cuộc đời cực kỳ tốt đẹp của thời Nghiêu Thuấn kia, con người còn phải làm theo những điều căn bản mà Ngài tóm lược trong những điều về đạo tu nhơn như dưới đây.

Làm người kỉnh Phật tưởng Trời,

Ơn cha nghĩa mẹ mấy lời đừng vong.

Trung quân rày đã hết lòng,

Cang thường đạo nghĩa giữ đồng đôi bên.

Mai sau về đặng cõi trên,

Ngàn năm bia tạc tiếng nên để đời.

Tam cang dặn bảo hết lời,

Bằng ai giữ dạ cõi Trời đặng lên.

Nhưng được mấy người nghe tin theo, khi mà họ chưa thấy thực hiện. Mặc dầu người đời có kẻ không tin, nhưng Đức Phật Thầy vẫn khuyên bảo thử lên sơn lãnh rồi sẽ thấy việc linh:

Khuyên trong lớn bé trẻ già,

Gắng lên cho tới kẻo mà không tin.

Mấy người ở thế lòng khinh,

Ai mà lên tới thấy linh việc đời.

Về điều này, có nhiều người thật tâm tầm đạo, khi đến vùng Thất Sơn đều nhận thấy nhiều hiện tượng chứng thật lời nói của Ngài.

Càng làm cho người đời tin hơn nữa là lần lượt theo thời gian những lời tiên tri của Ngài đều thấy ứng hiện không sai.

Kể ra thì từ trước đến nay, chưa mấy ai dám tiên đoán về đời Thượng Nguơn và tiên tri hậu vận như Ngài.

Comments