7.- KẾT LUẬN

                                                   7°.- KẾT LUẬN

         Cao-trào của các đạo-giáo càng ngày càng lên, song song với sự phát-triển của giặc ác. Giữa hai trận doanh: Thiện và Ác, nhân-loại chừng như chợt tỉnh cơn ác mộng sau khi quá chán nản với đời sống vật-dục. Sau những trận thế-giới đại-chiến, các nước Âu Mỹ nhận thấy tai hại của nền văn-minh vật-chất nên bắt đầu phóng tầm mắt ngó về văn-minh Đông-phương. Người ta nhận ra rằng: tiến-bộ vật-chất mà không đi đôi với tiến-bộ tinh-thần là một điều nguy-hại cho nhân-loại, vì nó sẽ biến con người thành những xác không hồn, như bộ máy điều-khiển bởi những đầo óc tham tàn, ích kỷ, lấy sự giết hại đau khổ của con người làm sự vinh-vang vui sướng của mình.

         Một xã-hội thiếu đạo-đức là một xã-hội vô-liêm, đê-tiện.

         Một con người thiếu luân-lý là một xác chết, một con vật hung tàn.

         Một xã-hội hoàn-mỹ là một xã-hội sống với tình-thương.

         Một con người đúng với danh-nghĩa làm người là một con người biết nhân-nghĩa.

         Nhưng muốn tìm nhân-nghĩa hay muốn đào-luyện nên tinh-thần nhân-nghĩa, thế tất phải nhờ đến công-trình hoằng-hóa của các đạo-giáo.

         Các đạo-giáo chân-chánh đều đặt căn-bản giáo-lý trên lẽ thiện. Có thể nói điều thiện là bước đầu của các đạo-giáo. Nó là nấc thang, cánh cửa đưa con người đi vào con đường thành Tiên tác Phật. Các tôn-giáo, mặc dầu có khác nhau về phương-diện hành-đạo, về con đường đạt đến cứu-cánh, nhưng đều gặp nhau ở ccăn-bản giáo-lý đặt trên lẽ Thiện. Do đó mà người đời đều nhận rằng: ‘’Tôn-giáo nào cũng tốt cả, vì chẳng tôn-giáo nào chẳng kêu người bỏ ác về lành, cải tà qui chánh.

         Cho nên trên trận-tuyến chống giặc ác, rồi đây các tôn-giáo sẽ đi đến chỗ liên-hiệp, nếu khọng nói qui-nguyên.

         Con người, theo Mạnh-tử, bản tánh vốn lành, nhưng vì tập nhiễm theo hoàn-cảnh hung ác chung quanh mà thành ra lần lần trở nên xấu. Sở dĩ đời càng trở nên hung ác là vì con người quá say mê những khoái-cảm vật-dục do nền văn-minh máy-móc mang lại, nên mất tin-tưởng đối với đạo-lý cổ-truyền, tinh-thần nội-hướng.

         Sự chạy đua theo vật-dục do lòng tham thúc đẩy đã đưa nhân-loại đến con đường bế-tắc ngày nay. Khi quá dong ruổi theo sa-đà vật-dục bên ngoài thì con người không còn trí-óc quay nhìn nội-tại. Tánh thiện vì thế một ngày một lu mờ. Song một khi quá mỏi-mệt hay chán chê mà dừng bước đứng lại thì con người thường đâm ra suy nghĩ xét nét. Tánh thiện nhân đó chợt thức dậy.

         Chính đấy là cơ-hội tốt cho các đạo-giáo gây mầm gieo giống. Cái quang cảnh phồn-hưng của các đạo-giáo ngày nay đã nói lên được chiều hướng nhân-loại đang quay về nội-tại và đem lại niềm tin-tưởng cho sự thắng thế của mặt trận thiện chống lại giặc ác để chuẩn-bị ngày tươi sáng của buổi Thượng-nguơn.

         Mặc dầu ngày nay số người hướng theo ác còn nhiều, nhưng lẽ tất thắng vẫn về bên thiện.

         Lẽ tất thắng của đạo-đức, xét ra, không ngoài mấy lẽ chính yếu sau đây :

         Chánh thắng tà.- Từ xưa đến nay, lịch sử đã chứng tỏ rằng: Chánh luôn luôn thắng tà, thiện luôn luôn thắng ác. Nhưng vì thiện và chánh bao giờ cũng chủ-trương hiền-hòa, nhu hậu, tôn-trọng lẽ công-minh, nên tỏ ra yếu đối với chủ-trương dùng sức mạnh, bất kể đạo-đức nghĩa nhân. Sức mạnh thường làm cho người đời khiếp sợ, thế nên kẻ thiện vẫn ít được trọng-thị kơn kẻ bạo.

         Song ở đời, ‘’nhu‘’ tuy yếu vẫn thắng ‘’cang’’. Đó là luật đào-thải của muôn đời. Kẻ bạo hành, dầu hùng hổ đến đâu, cũng chỉ được một lúc. Còn ai hung hản bằng Tần-Thỉ-Hoàng, Thành-Cát Tư-Hản nhưng sự tàn ác chỉ gây lấy căm thù và để lại tiếng nhơ muôn thuở. Trái lại kẻ thiện, tuy không làm cho người khiếp sợ, nhưng khiến mọi người kính phục.

         Những gương cổ kim  đã minh chứng điều đó. Thế nên dù ở tình-thế nào, người đời vẫn tin chắc: chánh sẽ thắng tà, thiện sẽ thắng ác.   

         Cơ thử-thách lọc lừa.- Phương chi theo các đạo-giáo, sở dĩ giặc ác càng thạnh, đó chẳng qua là cơ lọc lừa thử thách đối với người thiện. Nếu đời vẫn bình-thản, lẽ thiện được hiện hành thì ai ai cũng sống trong lẽ thiện. Giữa người có ác tâm với kẻ có thiện-tâm, không có sự thử thách để định giá thấp cao. Vàng thau lẫn lộn và giá trị của kẻ thiện không được sáng tỏ.

         Trong trường hợp mà kẻ ác mạnh thế hơn kẻ thiện, điều tà được thời hơn lẽ chánh thì đương nhiên những kẻ xu-thời, không có thiện-tâm, thảy đều chạy theo bạo-lực. Chỉ có kẻ thiện mới không thối chí ngã lòng, một mực sắt đá kiên-trinh, dù phải chết thân khổ xác.

         Đã hiểu đó là một cuộc lọc lừa, những người thờ lẽ thiện, tin chắc ở sự tất thắng của đạo-đức, nên hiên ngang trước giặc ác, bởi họ biết đó là một hiện-tượng nhất thời của trò thiên-diễn bày ra để trêu người lương-thiện.

         Đức Huỳnh Giáo Chủ có viết:

Nấu lọc rành mới biết vàng thau,

Ai thật tánh ai người giả đạo.

         Các đạo-giáo như Cơ-đốc-giáo, Bửu-Sơn Kỳ-Hương, Cao-đài-giáo đều nhận thời-kỳ nầy là thời kỳ sàng sảy lọc lừa người hiền kẻ thiện.

         Ông Sư Vãi Bán Khoai có nói:

Sàng qua sảy lại bằng nay,

Hết xấu tới tốt, hết vong tới tồn.

         Giặc ác sẽ đem lại tàn phá, chết chóc, đau khổ cho nhân-loại. Nhưng chỉ có người kiên-trì lẽ thiện, không xu phụ theo giặc ác mới mong sống còn. Đức Chúa Jésus có dạy các tông-đồ rằng:’’ Nếu kẻ nào giữ theo lời dạy của ta, người ấy sẽ không bao giờ chết’’; và ‘’phương-tiện duy nhất để sống còn đặng vào thế-giới mới trong sạch là đi theo con đường hẹp của Chúa. Người khôn-ngoan sẽ chọn con đường ấy, tiến bước với sự xét suy, xem chừng từ bước một. Thế nên, từ lâu trên bước tiến hành, nhờ nghe theo lời dìu dắt của Chúa, người ấy không lạc bước trong hầm hố của thế-giới vô-liêm.’’ (Tạp-chí Tour de garde, số 13 ngày 1/7/1958).

         Trong Sấm-giảng, Đức Huỳnh Giáo Chủ cũng cho biết chỉ có kẻ làm lành mới sống sót trong những ngày biến-thiên sắp tới:

Khổ với thảm ngày nay có mấy,

Sợ mai sau dòm thấy bay hồn;

Trừ tà gian, còn thiện chỉ tồn.

         Cùng rồi tới thạnh.- Nhưng sở dĩ có sự lọc lừa, trong đó kẻ tà gian bị tiêu-diệt, người lương-thiện được sống còn cũng chẳng qua vì luật tuần-hoàn: hết cùng tới thạnh.

         Trong Đại-thừa Chơn-giáo có nói rằng : ‘’Vả đời thường có trị loạn, mà loạn hễ cùng là tất phải trị. Đạo cũng có thạnh có suy mà suy đã cùng thì rồi lại thạnh; sự thành bại hưng-vong ấy cũng bất ngoại là cơ Đạo chuyển.’’ (Đại-thừa Chơn-giáo tr. 182).

         Chỗ khẩn-thiết của các Đạo-giáo kêu gọi nhân-sanh quay về với lẽ thiện để khỏi bị đào thải trong những ngày biến-thiên tới đây, chính vì đã nhận thấy thế-giới loài người đang chuyển mình tiến lên một cuộc đời thánh-triết, trong đó chỉ tồn tại những người lương-thiện.

         Cơ-đốc-giáo không dứt cảnh tỉnh người đời về sự thành lập một thế-giới mới, sau khi một phần lớn nhân-loại bị huỷ diệt trong trận chiến-tranh mà kinh Thánh gọi là trận Ha-ma-ghê-đông (Hamaguédon). Sau trận ác chiến nầy, một thế-giới mới được xây dựng.

         ‘’Sự mất dạng hoàn-toàn của sự thống-trị của giặc ác sẽ dọn đất cho thế-giới mới, trong đó công-lý được tôn trọng. Những người sống sót sau trận Ha-ma-ghê-đông, những người chân-thật kính trọng Chúa sẽ truyền-bá một xã-hội của thế-giới mới trên khắp mặt đất tinh-khiết…Nếu còn sót lại chiến xa hay đại-bác hay chiến-cụ giết người của thế-giới cũ thì những vật ấy theo lời Thánh-giáo sẽ biến thành những lưỡi cày và cuốc xuổng. Tất cả những dụng-cụ tàn-sát sẽ đổi thành những dụng-cụ kiến-thiết. Trong thế-giới mới quả địa-cầu không còn thấy diễn ra những cuộc phá hại của thế-giới chiến-tranh, đổ máu một cách vô-lý, những sự hung tàn và kết quả bi-thảm của nó. Trong thế-giới ấy, gươm không còn rút ra khỏi vỏ, nước nầy chống nước kia, người ta sẽ không học nghệ-thuật gây giặc nữa.’’

         Trong một thế-giới không còn dung túng sự tham-tàn thì hẳn không sao còn đất dung thân cho hạng người ác.

         Cao-đài-giáo cũng báo hiệu một thế-giới thánh-triết mới sắp được thành lập để thay thế cõi đời ô-trược nầy.

         Trong Đại-thừa Chơn-giáo có cho biết rằng:’’ Cái quả địa-cầu của các con ở đây nó gần đúng thời-kỳ tan rã; ấy là Thiên-thơ Thầy định trước ngày giờ, mà cũng vui cho các đẳng chúng-sanh được trổi bước lên một nấc thang cao vọi. Hễ thế-giới nầy tiêu-diệt thì linh-hồn nhân-loại tấn-hóa sang qua quả Địa-cầu 67 là nơi tiền-định của Đạo mầu.

         ‘’Thầy đến đây lần chót mà đem các con sang qua thế-giới nhẹ-nhàng, còn những đứa mê-muội, ngỗ-ngang, tội tình thì lại bị tiêu-tan ra gió bụi. Các con phải có ngày tận-tuyệt. Đứa nào thuận Thiên-cơ biết đạo-đức từ-thiện thì Phật, Tiên chực rước, còn đứa nào cứ ác độc, trược-trần khó mà an thân ngày chót.’’

         Cái thế-giới ấy, quả địa cầu 67 ấy, Bửu-Sơn Kỳ-Hương gọi là đời Thượng-nguơn, nguơn đầu của Tam-nguơn.

         Cõi đời vô-cùng đẹp-đẽ ấy chỉ dành riêng cho những người ăn hiền ở lành, sống trong lẽ thiện.

         Thì ra điều-kiện để được sống còn trong thời-kỳ Thượng-nguơn chỉ căn-cứ vào có một chữ THIỆN. Như thế lẽ tất thắng chắc-chắn sẽ thuộc về các đạo-giáo, vì rằng các đạo-giáo đặt căn-bản giáo-lý trên lẽ THIỆN./.      

Comments