0. LỜI NÓI ĐẦU

                                                        LỜI NÓI ĐẦU

                                                                   

         Cuộc diễn-tiến nhân-loại là một vấn-đề mà phần đông những nhà bác-học tuyên-bố rằng:"Tất cả sanh-vật sống trên quả địa-cầu đều tiến-hóa từ trạng-thái hạ-đẳng đến trạng-thái cao-đẳng ngày nay".

         Những luận-cứ này được các nhà theo thuyết tiến-hóa (Evolutionnistes) và khoa-học thừa-nhận, phổ-biến trong các học đường.

         Dựa vào cuộc khai-quật những bộ xương người, các nhà theo thuyết tiến-hóa đoán định rằng: loài người tiến-hóa trải qua ba giai-đoạn: giai-đoạn loài cá, giai-đọan có đuôi và giai-đoạn có lông.

         Nhưng từ loài vật tiến lên loài người là cả một tiến-hóa liên-tiếp, như một sợi dây xích có những khoen nối liền nhau. Hằng triệu mắt khoen rất cần-thiết để nối liền con người văn minh ngày nay với một bộ phận có từ hằng triệu năm về trước, cũng như hằng triệu mắt khoen đã nối liền con người với hình-thái của loài khỉ nguyên-thỉ hay các loài vật sơ-đẳng. Trong sự nối liền ấy có những mắt khoen khiếm-khuyết (chainons manquants) giữa con người và loài khỉ nguyên-thỉ.

         Đó là chủ-thuyết mà Đạt-nhĩ-văn (Darwin) đề-xướng trong quyển Nhân-Loại Tổ-Tiên- Luận của ông. Gần đây theo cuộc khám-phá người khỉ ở Phi-châu, người ta nhận rằng giống người khỉ ấy không thể nào là tổ-tiên nhân-loại được. Giáo-sư W. Branco ở Bá-linh nhận rằng:"Cổ sinh-vật học không nhận một tổ-tiên của nhân-loại nào cả." Giáo-sư Vinchow cũng phán rằng:"Người khỉ không từng có và mắt khoen khiếm-khuyết chỉ là một chuyện thần-thoại".

         Bác-sĩ Clark tin rằng cuộc tiến-hóa diễn ra do những bước nhảy nối liền giữa một hình-thái đời sống này với một đời sống khác. Mỗi con người là một giống vật phức-tạp xuất-hiện như một sự sáng-tạo trực-tiếp và khác biệt. Một loài vật này có thể biến-hóa thành một loài vật khác, trải qua hàng vạn cuộc thay hình đổi dạng. Như rễ cây có thể biến thành loài lươn, loài dơi có thể biến thành loài chồn. Căn-cứ theo cuộc biến-hóa vượt bực ấy, các nhà tiến-hóa lập thuyết rằng:"Con người từ những giống vật hạ-đẳng tiến-hóa, nhưng tiến-hóa vượt bực".

         Nói tóm lại, con người, theo thuyết tiến-hóa và biến-hóa, phát-sinh từ những giống vật hạ-đẳng tiến-hóa lên đến loài người ngày nay trải qua hằng triệu năm và lịch-sử nhân-loại bắt đầu từ trạng-thái thấp hèn tiến lên trạng-thái cao đẹp.

         Các nhà xã-hội học cũng như các nhà nhân-chủng-học đồng thanh cho rằng lịch-sử loài người có độ một vạn năm nay, còn trước đó là thời-kỳ hồng-hoang hay tiền-sử, thời-đại mà đời sống con người không khác con vật. Có nhà khoa-học còn chia lịch-sử nhân-loại làm ba thời kỳ : thời-kỳ thạch-khí là thời-kỳ con người dùng đồ đá để làm phương-thức sinh-hoạt, thời-kỳ đồng-khí là thời-kỳ đồ đá được thay thay thế bằng đồ đồng đố sắt, thời-kỳ cơ-khí hiện nay là thời-kỳ nhân-loại dùng máy móc thay thế cho sức lao-động và thủ-công.

         Cứ theo đó, các nhà bác-học đều nhận loài người từ trạng-thái thấp hèn tiến-hóa lên.

         Nhưng thật ra loài người có phải từ loài vật tiến-hóa hay biến-hóa vượt bực chăng ?

         Bác-sĩ Wilson ở Oxford đã nhấn mạnh rằng :"Tiến-hóa là một lý-thuyết rất giàu về ông kẹ, người cá và người nửa người nửa ngựa mà bất cứ chuyện thần-thoại nào cũng có kể qua."

         Trong sách Cuộc Tiến-Hoá Nghịch Với Thế-Giới Mới (L’Évolution opposée au monde nouveau) của Cơ-đốc Phục-lâm có viết :"Thật vậy, người chủ-xướng thuyết tiến-hóa đã thấm-nhuần thần-thoại và trở thành nô-lệ cho mê-tín dị-đoan di lại từ lâu xa mà ngày nay cũng như xưa kia, người ta không thể minh-chứng. Tại đâu phần đông chúng chấp-nhận thuyết tiến-hóa ấy có từ thời thượng-cổ xa xăm ? Chúng áp-dụng nó bởi vì nó là tôn-giáo của chúng, một giáo-lý chính-tông mà các nhà bác-học đã nhận, và chúng ghê sợ sự công-kích của những nhà bác-học ấy nếu chúng không xuôi theo. Cuộc tiến-hóa không bao giờ được minh-chứng, cho nên nó đòi hỏi ở môn-đồ của nó một đức-tin mù-quáng. Chúng đòi hỏi ở những hóa-thạch (fossiles) không bao giờ có, ở những mắt khoen khiếm-khuyết tưởng tượng, ở nhưng cơ-thể thô-sơ nhưng chẳng thô-sơ gì cả, ở những tế-bào hoàn toàn lố-lăng, ở những bảng chứng-nghiệm về máu trái ngược và ở khoa-học giải-phẩu không chứng-thực gì cả. Sự tin-tưởng ấy chỉ là một sự tin nhãm, nghĩa là một đức-tin đã chết, không căn-bản, tạo ra bởi lòng sợ-sệt cái gì mà giới trí-thức thích thuyết tiến-hóa đã nghĩ ra. Để làm bằng-chứng cho giáo-lý của chúng, nhiều nhà bác-học phủ-nhận khoa-học và ôm ấp cái tôn-giáo tân-thời ấy (thuyết tiến-hóa), kể cả giới đại học."

         Đứng trên thuyết tiến-hóa, các nhà duy-vật không ngại đưa ra những lý-thuyết mà họ cho là thực-tế nhưng xét ra quá giản-dị, phiến-diện trong cái nhìn tổng-quan về quá-trình diễn-tiến nhân-loại.

         Hầu hết các sách giáo-khoa và chủ-thuyết tiến-hóa nhận rằng giống người nguyên-thỉ sống trong trạng-thái cực kỳ ấu-trĩ. Óc thiếu luận-lý và quan-sát đã đưa chúng đến tin-tưởng vật-linh và ma-thuật. Do sự tin-tưởng nầy mọi vật đều chứa đựng một cái gì trùng-phực và mọi hiện-tượng đều điều-khiển bởi một quyền-lực thiêng-liêng. Đó là nguồn-gốc phát-sinh sự sùng-bái thần-linh và vật-tổ (totem), dẫn khởi sự sùng-bái tổ-tiên và các nghi-thức tôn-giáo.

         Dựa vào vũ-trụ-quan xây dựng trên thuyết tiến-hóa, các nhà duy-vật đồng lý-luận cho rằng tôn-giáo sở dĩ có là vì tinh-thần con người chưa thoát ra khỏi nỗi lo sợ đối với các hiện-tượng thiên-nhiên.

         Engels (Ẩn-cách-tư) một tỷ tổ của thuyết duy-vật nói rằng:"Tôn-giáo phát sinh là do những quan-niệm thiển-cận của con người."

         Nhưng tôn-giáo đâu phải là một hiện-tượng xuất-hiện do đầu óc sợ-sệt, thiếu suy-xét !

Đứng trên quan-điểm của Đạo Phật cũng như các đạo-giáo khác, ta sẽ thấy sự nhận xét của các nhà khảo-cổ hay duy-vật không đúng chân-lý và đó chỉ là phiến-diện của vấn-đề về sự tiến-hóa của loài người.

         Các nhà khảo-cổ chỉ nhìn vào các xã-hội sơ-đẳng còn sót lại ở Phi-châu hay Úc-châu, hoặc căn-cứ theo kết-quả của những cuộc khai-quật tìm thấy những hóa-thạch rồi ức-đoán nếp sống con người nguyên-thỉ như thế này hay thế khác. Mà đã là sự ức-đoán thì dĩ-nhiên không thể hiểu một cách cùng tột.

         Hơn nữa, các nhà khảo-cổ giới-hạn cuộc tiến-hóa nhân-loại trong khoảng thời-gian quá ngắn-ngủi, trong quá-trình diễn-tiến dằng-dặc hằng triệu triệu năm. Đó chẳng qua là đời sống vật-chất đã giới-hạn họ ở trong phạm-vi của khả-năng suy-luận; vì vậy mà sự lập luận của giới tiến-hóa hay duy-vật không vượt xa hơn được.

         Cũng như Engels, Karl-Marx (Mã-khắc-tư) nhận rằng:"Lịch-sử của tất cả xã-hội từ trước đến nay chỉ là lịch-sử đấu-tranh giai-cấp giữa người tự-do và người nô-lệ, giữa quí-tộc với bình-dân, giữa địa-chủ với nông-nô, giữa chủ và thợ, nói tóm lại, hạng áp-bức và hạng bị áp-bức luôn luôn chống-báng nhau, gây thành một trận giặc không ngừng, khi thì bộc lộ khi thì ngấm- ngầm, một trận giặc luôn luôn chấm dứt hoặc bởi một cuộc biến-đổi cách-mạng của cả xã-hội, hoặc bởi sự huỷ-diệt của hai giai-cấp tranh chấp nhau."

         Như thế Karl-Marx đã giới-hạn lịch-sử diễn-tiến nhân-loại trong một khoảng thời-gian rất ngắn không quá một vạn năm, vì như mọi người đều biết chế-độ nô-lệ đánh dấu trên lịch-sử nhân-loại vào độ thế-kỷ thứ bảy thứ sáu trước Tây-lịch.

         Bởi nhân lịch-sử loài người quá thiển-cận nên các nhà tiến-hóa-luận và duy-vật-luận mới cho rằng con người thái-cỗ quá thấp hèn về đời sống tinh-thần, xã-hội nhân-loại bắt đầu thành hình từ độ một vạn năm và phát-triển theo chiều tiến-hóa, chớ không phải thoái-hóa.

         Nhưng thật ra, lịch-sử nhân-loại không bắt đầu từ độ một vạn năm trở lại đây mà đã diễn-tiến qua ba thời kỳ: Thượng-nguơn, Trung-nguơn và Hạ-nguơn.

         Từ xã-hội Thượng-nguơn, con người huyền-linh đủ các đức-tính cao-khiết đã rơi dần xuống xã-hội Trung-nguơn rồi Hạ-nguơn là thời-kỳ con người tiến sâu vào đời sống ô-trược của vật-chất, mất cả bản-tính siêu-nhiên.

         Xem đó, về phương-diện tinh-thần, loài người đang thối-hóa, nhưng ngược lại đang tiến-hóa về phương-diện vật-chất.

         Phải có cái nhìn tổng-quan suốt ba thời-kỳ đúng với lý Tam-nguơn, ta mới nhận rõ quá-trình diễn-tiến nhân-loại.

         Và đó là vũ-trụ-quan của Bửu-Sơn Kỳ-Hương.

Comments