16- Truyền phép linh

Mẩu chuyện thứ 16

TRUYỀN PHÉP LINH

         Một buổi chiều đầu năm Canh Thìn (1940), Đức Thầy sau khi đi thăm các danh lam thắng cảnh trên ngọn núi Tà Lơn hùng vĩ, Ngài trở về xã Thới Sơn thuộc quận Tịnh Biên. Đêm ấy Ngài tạm trú tại nhà bà nhạc mẫu ông Hương Giáo Tập, một bà lão rất ngưỡng mộ Đạo Pháp.

         Nghe tin Đức Thầy về đây, tất cả tín đồ quanh Nhà Bàng lũ lượt đến nghe Đức Thầy Thuyết Pháp, có một người đứng lên cung kính bạch với Ngài rằng:

         -  Bạch Thầy, mấy ông đạo trên núi thường luyện phép để phò vua giúp nước, còn Đức Thầy sao không dạy đệ tử luyện phép như bên đạo Tiên?

         Đức Thầy đáp:

         -  Đạo Phật chỉ dạy con người tu tâm sửa tánh cho được trọn lành, trọn sáng, còn pháp thuật là tà giáo. Nếu còn ham luyện phép tức còn nuôi óc cạnh tranh và cầu danh lợi. Phép linh cũng như con cá linh, nước vừa chớm giựt. Loài cá linh này đua nhau lên trước, nên phải chịu chết sớm.

         Thuật theo lời ông Ngô Thành Bá.

PHẦN NHẬN XÉT:

         Nhiều người đứng ngoài ngưỡng  cửa của Đạo Phật, không nhận xét rõ cái mục đích chính của Đạo ra sao, nên họ chỉ nhìn qua loa rồi kết luận rằng, Đạo Phật là một đạo, chỉ dành cho người ta van xin cầu đảo, hoặc làm nhiều sự linh ứng có tính cách thần kỳ. Chính ông đồng đạo kể trên cũng ham linh như bao nhiêu người khác, nên mới đem chuyện phép linh hỏi Đức Thầy. Đức Giáo Chủ tức nhiên là đã dư hiểu tâm niệm của tín đồ mình, và tâm lý chung của quần chúng, nên Ngài lột bỏ óc cạnh tranh và mê tín của con người để gọi họ trở về với chơn lý.

         Thật vậy, chỉ có chơn lý là bất diệt và có đủ hiệu năng đưa con người vượt khỏi vòng tiếp nối sanh tử. Đó là tự trau tâm, sửa tánh cho đến trọn sáng trọn lành là điều căn bản mà Ngài đã từng phán dạy:

                          Trau tâm luyện tánh cho minh,

                 Chuyên lo niệm Phật sửa mình cho trơn.

                                           (Quyển 5: Khuyến Thiện)

         Còn việc bùa phép thì kẻ tà mị làm cũng được, nên Thầy ví nó như cá linh. Họ có thể hô phong hoán võ, sái đậu thành binh mà biến hóa Phật Thánh v.v...

         Xưa Tổ Ưu Ba Cúc La đã vào ngôi vị Tổ mà khi Ma Vương biến ra Phật còn phải lễ bái, dù rằng Tổ bảo Ma hiện cho Ngài xem. Thế mà khi chúng hiện, Ngài còn ngỡ là Phật đến, nhưng sở dĩ chúng thua Phật là bởi chúng không có chơn lý vững chắc, cũng không có Từ Bi Hỉ Xả, cũng chưa đạt Vô Lậu Thần Thông. Nên chi chúng ta hôm nay ở vào buổi cùng cơ tận pháp, nghiệp nặng, tình dày, chướng sâu, huệ cạn. Trí mờ ám, lại phải đương đầu với mọi nỗi khó khăn. Mắt lờ lệch phải dò đi trên đường nhiều lối tẻ, thế mà còn ham linh, ham nghiệm, sao tránh khỏi sợ e mang nghèo, chẳng khác nào người bị bịnh quá nặng mà không lo uống thuốc theo lời chỉ dạy của lương y, lại đi tìm tòi coi thuốc từ đâu có, của ai làm ra, mùi vị ngon dở thể nào, thì tránh sao khỏi chết. Bởi người ham linh có nhiều điểm tai hại chẳng nhỏ như:

         1- Còn cạnh tranh, mà cạnh tranh là hình thức tạo ra danh, mà danh là một trong ba thứ trở ngại lớn của người tu giải thoát.

         2- Khó tránh khỏi nẻo tà. Bởi bọn tà sư ngoại đạo thường dựa vào sự linh ứng mà khuyến dụ ta, hoặc bỏ chánh đạo mà theo chúng, hoặc đem tiền bạc của cải cúng dưng cho họ. Hơn nữa, Thầy Tổ vắng bóng, chúng sẽ làm một vài trò ảo thuật hoặc kỳ hạnh rồi đoán chuyện nọ chuyện kia và tự xưng là Đức Thầy trở lại, hoặc đệ tử số một số hai đã được Đức Thầy sai về cứu dân độ thế.

         Đã biết rõ chuyện đó nên Ngài đã từng khuyên dạy trước lúc ra đi:

                          Ra đi dặn lại ít lời,

                 Khuyên trong bổn đạo vậy thời rán nghe.

                          Dầu ai tài phép bày khoe,

                 Ham linh ham nghiệm sợ e mang nghèo.

                                  (Dặn Dò Bổn Đạo)

         Và:

                          Phật Trời đâu dụng phép linh,

                 Chỉ dùng đạo đức mặc tình ghét ưa.

                                  (Từ Giã Làng Nhơn Nghĩa)

         Vậy! Ai là người muốn vượt bể trầm luân để trở về nguồn chân hạnh phúc, phải nên thông suốt Giáo Lý của Tổ Thầy, lo trau tâm luyện tánh, không nên ham linh ứng bên ngoài mà phải thấu triệt yếu tố căn bản. Điều cần yếu là phải làm hết các việc từ thiện, tránh tất cả những điều độc ác, quyết rửa tấm lòng cho trong sạch thì nhứt định sẽ kết quả dễ dàng.
 
Comments