104. ĐEN TRẮNG CUỘC ĐỜI

104. ĐEN TRẮNG CUỘC ĐỜI

         Một hôm bạn Bác cần đi chợ sớm, mới ba giờ rưởi khuya anh cỡi xe honda ra đi. Đang chạy trên quảng đường vắng, còn hơn hai cây số nữa mới tới bến đò qua chợ, anh thấy có người đàn bà ôm đồ kềnh càng lỉnh kỉnh đi coi bộ nặng nhọc lắm. Anh biết khó đón xe vào giờ nầy, nên quày xe lại hỏi:

          - Cô đi đâu?

          - Dạ đi chợ Long Xuyên.

          - Giờ nầy không có xe đâu, cô lên đây tôi chở giùm cho.

         Cô ấy mừng rỡ cám ơn rối rít.

         Anh chở cô ấy đến bến đò qua sông, rồi mạnh ai nấy đi. Lòng anh rất vui mừng vì mình làm được một việc nghĩa, giúp người trong cơn ngặt.

         Trưa lại, anh về nhà nghe bà con lối xóm nói:

         - Hồi hôm có người đàn bà giả bộ lỡ đường, xin nghỉ nhờ nhà trong xóm nầy. Nửa đêm ả lén cuổm hết quần áo của chủ nhà đi mất. Ả mới ra đi thì chủ nhà hay kịp tri hô lên, hàng xóm túa ra kiếm, không rõ ả trốn ngã nào, mới đó mà kiếm cùng hết vẫn không được, thật là lạ!

         Bạn Bác cười nói:

          - Thôi rồi! Tao chở giùm nó đến bến đò qua sông rồi, tụi bây kiếm sao được. Đâu bây xử coi tao tốt hay xấu, tội hay phước?

          - Cha tôi bây giờ cũng không biết xử ông làm sao nữa!

         Ai nấy cùng cười. Chủ mất đồ thì méo mặt.

         Người xưa cũng từng gặp phải chuyện đời đen trắng khó phân nầy, nên có lời cảnh giác kẻ sau cần suy xét tận tường trước mọi việc để khỏi lầm lạc chua cay, cười ra nước mắt:

         "Chớ tin việc gì đó là ngay thẳng, mà nó đúng thật ngay thẳng, có khi nó lại bất công.

          Hãy đề phòng việc gì đó mình tưởng là nhân từ mà nó lại bất nhân"

         (Mạc tín trực trúng trực,

         Tu phòng nhân bất nhân)

 
Comments