169. THA LỰC VÀ TỰ LỰC

169. THA LỰC VÀ TỰ LỰC

         Một người hỏi:

          - Thưa Bác tu Tịnh Độ là nương nhờ tha lực. Còn tu thiền chỉ cậy vào tự lực. Vậy mình tu hành theo đường lối Thiền Tịnh song tu có mâu thuẩn hay trở ngại gì nhau không? Cách tu Thiền và Tịnh Độ ra sao?

         Bác nói:

          - Nếu lòng còn phân chia pháp môn cao thấp thì có chướng ngại mâu thuẩn. Ngược lại, nếu khéo áp dụng dung hòa thì các pháp đều trợ trưởng cho phút giây giác ngộ của hành giả. (Vô lượngpháp môn thệ nguyện học)

         Hết lòng cầu khẩn và tin tưởng ở tha lực mà tự lực vươn đến cao độ là đúng. Bằng như tin tha lực mà tự lực tiêu mòn, bại liệt thì đó là ỷ lại, là sai với tinh thần dũng mãnh, tinh tiến, đại hùng lực của nhà Phật.

         "... Đừng ỷ lại vào sự cứu vớt của Thần Thánh, đừng ỷ lại sự bênh vực của Thầy mình. Luôn luôn lúc nào cũng phải nhớ câu Nhơn Quả của Phật dạy, nếu Nhơn toàn thiện thì Quả cũng sẽ do đó được toàn thiện vậy."

         Có một đạo binh bị địch vây cố sức chiến đấu hơn nữa ngày, tướng binh thỏn mỏn mà vòng vây càng siết chặt. Bộ chỉ huy đang họp bàn nên liều chết hay đầu hàng. Bỗng bắt được tin viện binh sắp đến. Quân lính phấn khởi vùng lên đánh phá thủng vòng vây, bấy giờ viện binh mới tới!

         Chỉ mỗi niềm tin nơi tha lực mà tự lực cũng đã làm nên phép lạ huống là cộng với tha lực vô biên.

         Về vấn đề niệm cầu Phật Lực, điều kiện tiên quyết là phải thật chí thành, chí thiết:

                 "Phải thật cảm Phật ngài mới ứng,

                  Niệm lơ là Phật chứng vào đâu?"

         Và:

                 “Tất cả tấm lòng thành

                  Gom vào câu niệm Phật

                  Khi niệm ấy phát lên

                  Vang rền trong trời đất

                  Rừng mê phá sạch không

                  Bể khổ lấp bằng mặt

                  Chỉ trong cái hoát nhiên

                  Thấy rõ tam thế Phật. (TS)

         Tuy nhiên, chớ ỷ lại vào tha lực mà bỏ đi tự lực. Lúc nào cũng tự lóng lòng cho trong sạch, làm lành lánh dữ, noi đức từ bi hỷ xả của Phật mà tu hành, mới mong về cõi Phật được. Phật bảo: "Các ngươi hãy tự thắp đuốc lên mà đi". Và:

                 "Coi rồi phải thân mình tự trị,

                  Chẳng độ xong Phật khó dắt dìu."  (SG)

         Như thế đủ biết chúng ta là vai chính và là đạo diễn trong vỡ tuồng đời của mình. Hãy luôn soi rọi lại lòng.

                 “Bất cứ khi đi đứng ngồi nằm,

                  Đều thấy rõ trong tâm mỗi việc.

                  Việc của mình chính mình phải biết,

                  Nên cùng hư mọi việc đều thông.

                  Chẳng khi nào bất giác nơi lòng,

                  Được như thế sẽ không phạm tội.

                                  ***

                  Ngày đêm phải tự mình suy gẫm,

                  Ngăn gió trần cho lặng sóng tâm.

                                  ***

                  Đường về cõi Phật rộng mênh mông,

                  Gặp Phật phải qua cánh cửa lòng.

                  Nước bỏ tất không tìm được cá,

                  Cội lìa sẽ chẳng kiếm ra bông.

                  Thánh phàm ai tạo suy thì biết,

                  Mê ngộ đâu sanh nghiệm sẽ thông.

                  Chớ có đau Nam mà chữa Bắc,

                  Chủ tâm được tức vạn môn tòng.

                                  ***

                  Dù Thiền dù Tịnh dù muôn pháp,

                  Tự chủ nơi tâm ấy cội nguồn.”  (TS)

         Mỗi lần nhớ lại hai câu thi của vị Thiền Sư nào đó:

                 "Nam nhi tự hữu xung thiên chí,

                  Hưu hướng Như Lai hành xứ hành"

                 (Làm trai chí dũng tới trời cao ,

                  Không rập khuôn hành hạnh Như Lai.)

         Bác cảm thấy hứng khởi và vô cùng thích thú, thì liền khi ấy một sự cảnh giác cao đồng thời trổi dậy, buộc mình phải soi rọi nghiêm khắc lòng mình.

         Và câu kinh Phật liền xuất hiện: "Chúng sanh đời sau không biết ngã là trọng bệnh, nên càng tu ngã mạn càng tăng"

          Khi gặp cảnh buồn Bác niệm Phật với tâm trạng tựa nương tức được an tâm, như đứa trẻ nằm trong vòng tay của cha mẹ.

          Khi gặp việc may mắn Bác niệm Phật với lòng tri ân Tam Bảo sâu xa, tức cảm thấy an lòng vững bước trên đường hành đạo.

          Hãy mạnh dạn tiến về chân thiện mỹ, tuy là phải độc hành vô lữ, cô đơn nhưng không cô độc. Có ngàn tay, ngàn mắt Phật và Bồ Tát đang trông chừng (từ nhãn thị chúng sanh) đang chực nâng đỡ chúng ta khi vấp ngã.

         Tóm lại, đem tất cả tâm hồn dũng mãnh của mình hòa quyện với niềm tin Phật lực sẽ có được một sức mạnh phi thường phá tan ngục tù phiền não khổ đau.

         Hãy vui tin Phật lực,

         Tự soi lại lòng mình,

         Và mạnh tiến !

 
Comments