164. THA CHO BẢ ĐI !

164. THA CHO BẢ ĐI !

         Năm rồi nước lũ to, khắp đồng sâu vùng Long Xuyên, Châu Đốc bị ngập lụt. Những hộ nghèo khó lại phải dời nhà ra mé lộ xe, che lều ở đỡ. Họ không thể làm thuê mướn gì được, tình cảnh rất đáng thương.

         Những nhà hảo tâm khắp nơi thường tổ chức nhiều đoàn đến cứu trợ, xoa dịu phần nào nỗi đói khổ của đồng bào nghèo ở đây.

         Có một đoàn trên 20 người, đều là Phật tử giàu có, đến Ba Thê cứu trợ. Họ tổ chức sắp xếp quà trên5, 6 cái bàn. Bàn số 1 phát tiền,bàn số 2 gạo, bàn số 3 vải,b àn số 4 bánh, v.v...

         Những hộ nghèo trong xã được ủy ban tập trung và hướng dẫn cho bà con đi thành một hàng, nối nhau có trật tự đến nhận quà từ bàn 1 lần đến bàn chót là xong.

         Một số người trong đoàn cứu trợ, muốn cho đồng bào nghèo đến nhận quà có chút duyên lành với Phật Pháp nên đề nghị buộc người nào lại nhận quà ở mỗi bàn phải niệm 3 câu: "NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT".

         Có bà lão già yếu chậm lụt. Niệm chỉ có 3 câu mà "lập cà lập cập" rất lâu, có lẽ không quen niệm.

         Trước bà, người ta đã đi khỏi hết, còn phía sau bà con nhận quà bị dồn lại chờ đợi! Trời trưa nắng oi bức, mỏi mệt. Một cô trong đoàn cứu trợ thấy vậy có vẻ bất bình nói: "Thôi, tha cho bả đi!"

         Một số người mĩm cười, một số khác hướng mắt nhìn cô gái vừa phát ngôn với vẻ trách móc. Vì câu nói vừa rồi ngụ ý không tán đồng lối bắt buộc niệm Phật ấy.

         Đúng hay sai? Không cần thiết phải bàn. Có điều làm gì phải do lòng tự nguyện mới quý. Với lại biếu quà mà đặt điều kiện đương nhiên là hạ thấp đi sự cao đẹp của lòng nhân khiến tặng phẩm trở thành bất toàn, đồng thời hạ phẩm giá của người thọ nhận.

         Ta nên suy xét lại !

 
Comments