147. NHƯ MỘT NGỌN ROI

147. NHƯ MỘT NGỌN ROI

         "Thọ tài như thọ tiễn". Vì thọ nhơn tài ắt phải cứu nhơn tai, mà biết mình có kham nổi chăng?

         Người xưa rất dè dặt trong việc thọ nhận tài vật của người khác tặng mình. Vì thông thường mỗi tặng phẩm đều có ngầm đặt điều kiện.

         Người tu hành chơn thật hiền lành cũng được đồng đạo giúp đỡ về vật chất. Tuy không đòi hỏi sự thù đáp nhưng cũng ngầm khuyến khích tiến tu. Thế nên tác giả ví tặng phẩm ấy như một ngọn roi, bắt buộc con ngựa phóng tới, và câu chuyện như sau:

         Bác xem tặng phẩm đến với mình, như ngọn roi quất vào mông ngựa, giục nó phải tiến lên! Bác không nghĩ tặng phẩm là một diễm phúc, hãnh diện, mà xem như động cơ thúc đẩy mình vươn lên thế nào cho xứng đáng với niềm tin yêu của người tặng.

         Bác thường trình bày quan niệm trên và từ chối các quà biếu của em, cháu.

         Có lần một cháu mang giùm mấy mét vải của người quen gởi tặng bác. Bác không nhận nó nài nỉ mãi:

          - Lỡ rồi, mang trả tới trả lui mất công quá và người tặng cũng buồn nữa. Thôi Bác ráng nhận một roi nữa đi!

         Nghe nó nói có duyên Bác nhận thêm một roi nữa! Mãi đến nay đã hai năm rồi cũng chưa có dịp cần dùng đến xấp vải ấy.

 
Comments