135. ĐỔ NỒI ỐC LUỘC

135. ĐỔ NỒI ỐC LUỘC

         Có vị đồng đạo phát tâm tu hành mạnh mẽ lắm. Có lẽ ông không muốn người thân quyến phải chịu quả khổ về sau, nên bắt buộc hết trong nhà vợ con và cả bà mẹ đều phải trường trai như ông. Tội nghiệp bà mẹ không quen ăn tương nên thèm mặn. Một hôm ông đi vắng, bà sai cháu nội mua ốc gạo về luộc ăn.

         Mấy đứa cháu luộc ốc vừa chín tới, bỗng ông về đến. Hay chuyện, ông cự nự quá chừng và bưng nồi ốc đổ bỏ. Bà mẹ tuổi thân rơi lệ!

         Lắm người khen ông giới hạnh tinh nghiêm. Bác Hai không khen cũng chẳng dám chê. Có điều tu nghiêm khắc với mẹ đến bà phải khóc tủi thì cũng nên xét lại.

         Đồng thời, có anh bạn Bác cũng tu mà ý kiến ngược lại. Anh nói:

         - Má tôi thèm ăn thịt cá quá, tôi cho bà ăn. Vì nếu bà thèm lắm thì ăn chừng nửa hoặc một cân là cùng! Còn không cho bà ăn, bà sẽ ăn cả tạ mà chưa thỏa.

 
Comments