143. NẾM THỬ MỘT LẦN

143. NẾM THỬ MỘT LẦN

                 Sự tu thân chứng,

                 Nhi hậu tín chi!

         Phàm việc gì cũng phải thân chứng sau mới tin.

         "Đời là khổ nhưng khó học suông bằng lý thuyết".

         Không có đứa trẻ nào tin nhận lửa là nóng, do sự dạy bảo của người lớn cả.

         Nhưng, bất cứ bài học nào cũng có cái giá phải trả của nó. Có điều trả học phí đắt hay hời tùy theo khả năng của mỗi người.

         Có thể nào học khỏi học phí?

         Có! Học lóm ấy! Nhưng đòi hỏi học viên phải khá thông minh, chứ thường thì học lóm chắc không mấy được rành rẽ.

         Chuyện "NẾM THỬ MỘT LẦN" sau đây nói lên cái tâm lý chung ấy.

         Có cô ở Long Xuyên, lúc xuân thời quá khổ vì tình duyên! Do đó, cô có ý định không lập gia đình cho các con, để khuyên bảo nó lo tu. Vì sợ chúng sẽ phải đau khổ như cô!

         Bác Hai nghe vậy nên góp ý:

         - Bổn phận làm mẹ phải gầy dựng gia thất cho con cái. Còn việc khổ vui thì tự nó gánh chịu chứ đâu có cấm đoán nó như vậy được. Nhất là việc hôn nhân rất hệ trọng. Bác kể cho cô nghe:

         - Hồi nhỏ tôi giữ em, tôi hay chơi đánh búng với mấy nhỏ lối xóm. Ngặt điều thằng em cứ bườn tới chụp cái đèn dầu hoài! Một tay tôi vừa xô nó, một tay tôi búng thường bị thua. Đẩy bé ra xa, búng được vài cái là nó bò tới rồi! Tức quá, tôi nghĩ ra một kế: "Tôi cầm tay nó ịn nhanh vào ống khói đèn một cái." Nóng quá, bé sợ! Sau đó, tôi đẩy nó vô đèn, nó rụt lùi lại không dám mó đến nữa.

         "Hãy để nó nếm thử một lần" cho nó biết (ngoại trừ ma túy, xì ke...).

         Cô ấy nói:

         - Cái gì thì cho nếm thử được, chứ chuyện tình duyên, chồng vợ nếm một lần là tiêu đời rồi!

         Bác nói:

         - Tiêu thì tiêu, chứ trên trường đời chẳng thể học suông bằng lý thuyết được. Không lý do gì mà không cho con cái lập gia đình. Bởi đấy là định luật thiên nhiên của Tạo Hóa.

         Và rốt cuộc vì hoàn cảnh thúc đẩy, cô cũng đành chịu gầy dựng gia thất cho các con thôi!

 
Comments