142. VỪA VỚI LƯƠNG TÂM

142. VỪA VỚI LƯƠNG TÂM

                          "Biết sao cho toại lòng dân,

                 Kẻ ưa đạo đức, người cần vinh hoa."  (SG)

         Bởi nhu cầu riêng tư, người trông mưa, kẻ cần nắng. Trời còn không làm vừa lòng người!

         Đứng về mặt thương mại cạnh tranh, người ta có cả 1001 mánh khóe câu khách. Nhưng trên bình diện đạo đức tu hiền thì phải chào thua.

         Mời quí vị nghe chuyện Mua bán làm sao vừa lòng tất cả khách hàng. Ở đây, tác giả không đề ra một phương cách nào cả, chỉ khuyên đương sự làm sao cho lương tâm không ray rứt mà thôi!

         Câu chuyện bắt đầu như sau:

         Có cháu kéo xe đẩy bán rau cải. Một hôm gặp Bác Hai hỏi:

          - Mình mua bán làm sao cho vừa lòng khách hàng được hở Bác?

         Bác nói:

          - Vừa với lương tâm mình, chứ làm sao vừa với khách được. Khách hàng, cháu cho không họ cũng còn so bì chê khen và mất lòng như thường.

         Hồi trước, Bác bán củi tràm có hai cô mua mỗi người 5 tấc. Khi chất củi từ dưới đất lên dần trên thì dây dạt ra đến7 tấc. Nghĩ cây nhà lá vườn nên Bác cho luôn. Cô mua trước lấy củi xong. Bác rút dây lại cho đúng 5 tấc. Khi chất củi dây cũng giãn ra đến 6 tấc. Bác cũng kệ, cho luôn! Thế mà cô sau lại không chịu và nói:

         - "Ít hơn cái trước!"

         - "Cô mua mấy tấc?" Bác hỏi.

         - "5 tấc!” Cô trả lời.

         - Vậy đây là 6 tấc cô còn chưa chịu là sao?

         Cô ta lấy củi đi nhưng tức giận lắm!

         Việc mua bán chỉ vừa với lương tâm mình thôi, khó mà vừa lòng tất cả khách hàng được.

 
Comments