139. CÁI BỨT RỨT !

139. CÁI BỨT RỨT !

                          "Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,

                 Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?"  (Kiều)

         Muốn xóa tan cái buồn phiền bứt rứt, phải tìm hiểu chính xác coi nó nằm ở đâu. Bấy giờ ta mới xua đuổi nó được. Ngược lại, nếu không rõ nguyên lai thì các việc chống đối ngoại tại chỉ là "Đau nam chữa bắc" nào có kết quả gì!

         Chuyện "CÁI BỨT RỨT" dưới đây nêu rõ tình cảnh ấy:

         Có lần đi xe từ Long Xuyên lên Năng-Gù, Bác phải ngồi chung băng với hai thằng thanh niên say rượu. Một thằng còn hơi tỉnh dìu thằng bí tỉ. Xe chật mà nó ngồi chàng hàng không chút khiêm tốn. Lại hễ xe vượt tới nó ngã qua, xe thắng, nó nhào lại, chúi vào người mình. Hơi rượu xông nồng nặc! Bác bứt rứt quá, nhưng thấy thằng bạn nó ngồi ôm và hết lòng nâng đỡ nó, Bác chợt thấy cái bứt rứt nằm ở trong lòng ưa ghét của mình chứ không phải ở thằng say. Nếu cái bực dọc ở nơi thằng say, sao bạn nó ôm dìu nó được!

         Nghĩ vậy, Bác đổi quan niệm, xem nó như cháu ruột mình, tự nhiên sự bứt rứt tiêu tan!
 
Comments