112. NHƯ MÙ ĐI ĐÊM

112. NHƯ MÙ ĐI ĐÊM

         Người Trung Hoa hay có lối nói mạnh để khẳng định điều gì đó, như: "Manh nhơn kỵ hạt mã, bán dạ lâm thâm trì." (Người mù cưỡi ngựa đui, nửa đêm đến gần giếng sâu). Ý nói kẻ liều lĩnh không hiểu biết lợi hại, lại làm những việc nguy hiểm một cách mù quáng thì tai họa khó tránh khỏi!

         Thực tế, mù đi đêm khó hơn đi ngày nhiều! Nhất là đường chưa quen thuộc. Dưới đây ta được rõ điều ấy do một người mù tự thuật, qua lời kể của Bác Hai:

         Một hôm các em cháu bàn luận Sấm Giảng. Có cháu nói trong Giảng có câu:

          - "Chữ sang danh vọng như mù đi đêm."  Đó là một lối nói, chớ mù đi đêm hay ngày gì cũng tối đen như nhau vậy thôi!

         Có cháu cư sĩ mù lên tiếng:

          - Không phải vậy đâu! Mù đi đêm khó hơn ban ngày nhiều lắm. Đi ban ngày nghe tiếng động trong xóm, tiếng ồn ào chợ búa, trường học, v.v... mình đoán định được. Với lại đường sá quanh co, có cầu kỳ, vậy mà dễ nhận lối đi hơn đường thẳng. Nhất là đi đêm khuya vắng, trời lại mưa rỉ rả, đường bằng phẳng, trong xóm lặng trang không có tiếng động, mình cảm thấy chơi vơi mờ mịt, không biết đây là đâu cả! Thế nên mù đi đêm khó hơn ban ngày!

         Ai nấy cùng cười thông cảm và nhận thêm một bài học thực tế mà bấy lâu mình không rõ.
 
Comments