172. ĐỪNG KHUYÊN !

172. ĐỪNG KHUYÊN !

                          "Lời nói không mất tiền mua,

                 Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau." (Ca dao).

         Lời khuyên can nhau nếu không đúng lúc, đúng chỗ, đúng người thì cầm bằng lời thóa mạ, xỉ vả. Không khuyên can ai điều gì hết, tình người đến thế thì nhạt nhẽo quá đi!

         Câu chuyện "Đừng khuyên" nói lên nỗi e ngại và dè dặt ấy!

         Có mấy chú thanh niên cư sĩ tu chung nhau trong một Phủ Thờ rộng rãi yên tịnh lắm. Một hôm, một trong số mấy chú gặp Bác Hai, và hỏi:

         - Sống chung nhau để tu tập, làm sao khỏi đụng chạm, phiền hà nhau hở Bác?

         - Muốn cho êm đẹp thì đừng có khuyên! Bác nói.

         - Như vậy, bạn mình có làm điều gì sai trái, sắp sa ngã chẳng hạn, mình cũng mặc kệ sao?

         Bác trả lời:

         - Nếu mình chưa đủ đức độ, chưa sành tâm lý, tốt hơn đừng khuyên. Muốn khuyên bạn phải biết rõ trình độ, tánh tình và mức độ thân mật giữa mình và người bạn đến đâu rồi sẽ quyết định nên khuyên can hay không, và nên nói gần hay xa, nói nhiều hay ít. Bằng không hiểu được vậy, nếu khuyên càn, sẽ mất bạn và mất lời nữa! Dù lời lẽ cháu khuyên có đúng cách mấy bạn cháu cũng chỉ nghe rằng: "Mầy hư quá, tệ quá, không bằng tao! Mầy xem có phải tao khôn hơn mày hôn?" Mặc dù cháu chưa bao giờ nói lời ấy.

         Cháu ấy ngẫm nghĩ một chốc rồi gục gật đầu: "Chắc vậy!"
 
Comments