129. CON NGƯỜI TỪ ĐÂU ĐẾN ?

129. CON NGƯỜI TỪ ĐÂU ĐẾN ?

         Quá khứ đã qua rồi. Tương lai chưa đến. Chỉ có giây phút hiện tại là thật hữu. Chúng ta chỉ kiểm soát mình trong giây phút hiện tại nầy và chịu trách nhiệm về việc sử dụng giây phút ấy, trong việc thiện hay ác.

         Ngoài ra, các việc đàm huyền, luận diệu chỉ dành khi rảnh rỗi lúc trà dư tửu hậu.

         Câu chuyện như sau:

         Một số anh em cư sĩ ở Cái Dầu làm trong nhà thuốc nam, lúc rảnh việc hay thảo luận đạo lý. Hôm đó bàn về đề tài: "Con người từ đâu đến, chết rồi về đâu?"

         Người bàn thế nầy kẻ luận thế nọ, vẫn chưa ngã ngũ.

         Trong nhóm có một chú bị bệnh tâm thần nhẹ, hiền lành và hay đến làm công quả ở phòng thuốc nam miễn phí. Trong cuộc thảo luận trên, mọi người phát biểu xong xoay qua chỉ chú em "mad" ấy hỏi:

          - "Còn đệ ý kiến ra sao: Con người từ đâu đến, chết rồi về đâu?"

         Chú ta tỉnh bơ đứng dậy nói gọn gàng:

          - Trước khi chết, má tôi bảo: "Con ở lại ráng lo tu hiền tạo phúc đức nghe con!"

         Nghe câu trả lời trớt lớt ngoài đề ai cũng ôm bụng cười.

         Đứa cháu kể chuyện trên cho Bác nghe xong, nó hỏi:

          - Thằng “mad” đó nói như vậy, Bác thấy sao?

          - Nó "mad" nên nói đâm lao chứ sao. Có điều Bác rất chịu câu nói đó.

          - Dạ, con cũng rất thích câu đó!

         Lúc bấy giờ cũng có cháu cư sĩ nghe chuyện trên chen vô bình luận:

          - Trời! Ông Thiền Sư nào nhập xác cho thằng “mad” nói một câu nghe đã quá!

         Con người từ đâu đến, chết đi về đâu? Việc ấy quá xa vời. Điều cần yếu là mình làm được những gì có ý nghĩa trong cuộc sống hiện tại.

 
Comments