127. CÓ TRONG CÓ NGOÀI

127. CÓ TRONG CÓ NGOÀI

         Tề Thiên Tiểu Thánh (HẬU TÂY DU KÝ) đánh với một đứa bé suốt ba ngày bất phân thắng bại. Đứa nhỏ có 72 cái vòng phép trói người. 71 vòng đã quăng lên thi triển thần thông, Tiểu Thánh né trángh dễ dàng. Hôm nay chỉ còn cái vòng chót, thu hết tàng lực tung lên. Tiểu Thánh cười khẩy nhảy sang bên để tránh. Lạ thay cái vòng ấy vẫn chụp được và xiết thúc ké Tiểu Thánh lại. Túng cùng, Tiểu Thánh bèn cân đẩu vân đến chỗ của Thái Thượng Lão Quân đang đốt lò Bát quái luyện linh đơn. Tới nơi Tiểu Thánh lớn tiếng:

          - Ông thợ rèn ơi !  Chặt dùm cái khoen sắt này cho tôi !

          - Con khỉ quen tánh xấc xược ! Lão quân cười nói. Mi biết mấy ngày rày mi đánh với ai đấy không?

          - Không biết, nhưng thằng nhãi ấy rất lợi hại !

          - Nó là "Tạo nhi" tức "Trời Con" đó !

          - Hèn chi thua nó cũng phải. Ủa, mà sao bỗng dưng cái vòng tự rớt ra rồi?

         Lão quân nghiêm giọng:

          - Bảy mươi hai cái vòng ấy tượng trưng cho các tánh xấu đam mê của con người như: danh, lợi, tình, ăn, ngủ, ganh, ghét, v.v... Cái vòng sau cùng này là vòng "Háo thắng". Nhà ngươi tránh né dễ dàng các vòng kia, nhưng vì lòng háo thắng của ngươi quá lớn nên vòng háo thắng này mới trói ngươi được. Nay nghe đứa bé ấy là "Tạo Nhi", người nhận mình thua là phải, lòng háo thắng đã hết, vòng háo thắng tự nhiên tháo ra.

         Cũng như trên, chuyện "Trong có ngoài mới có" dưới đây là chuyện vui hàm ý cảnh giác ta nên tế tâm xét nét những lỗi lầm nhỏ nhặt, sâu kín trong lòng mình, chớ đổ thừa do ngoại cảnh!

         Có cư sĩ hoài nghi hỏi Bác Hai:

          - Có cảnh giới Niết Bàn riêng biệt ở đâu đó cho người tu chứng đến đó an dưỡng hay là chỉ có Niết Bàn tự tâm mà thôi! Khi tâm mình đạt đến một trạng thái bình an nào đó gọi là Niết Bàn bất sinh, bất diệt hở Bác?

         Bác nghĩ, nếu nói có cảnh giới Niết Bàn thì làm sao minh chứng. Nếu nói không có, sợ sai với Kinh sách, nên bác nói:

         - "Hễ trong có thì ngoài có; trong không thì ngoài không".

         Nó đồngý.

         Nhân đây bác nhắc lại, chuyện bác viết về nàng Ma-Đăng-Già và ông A-Nan.

         Trong chuyện có đoạn: Nàng Ma-Đăng-Già vì quá yêu ông A-Nan và tuyệt vọng đến đau tương tư!

         Mẹ nàng thương con nên đánh liều, mướn một thầy chú thuật (thầy bùa) làm phép cho A-Nan thương con bà!

         Một hôm, A-Nan đi khất thực ngang nhà Ma-Đăng-Già.

         Đoạn này bác Hai viết: "Không biết phải do sự linh thiêng của phù chú chăng? Mà Ma-Đăng-Già giơ tay ngoắt ông, ông riu ríu vào nhà nàng.

         Một đứa cháu đọc đến đoạn này thắc mắc hỏi:

          Tại sao bác không nói: "Do sự linh thiêng của phù chú mà lại để câu nghi vấn như vậy?"

         Bác nói:

          - Trong phạm vi siêu hình, mình khẳng định là không đúng. Mà sự thật, cái gì cũng phải "có trong cũng có ngoài". Giữa ông A-Nan và Ma-Đăng-Già có tiền kiếp từng là vợ chồng, yêu thương sâu đậm! Biết đâu tình xa xưa còn chút vấn vương! Chẳng phải do sự linh thiêng của phù chú không đâu!

 
Comments