126. BÁN VÕNG KHỎI CỘNG NGHIỆP

126. BÁN VÕNG KHỎI CỘNG NGHIỆP

                 "Chỉ gật đầu cũng đủ tai ương,

                  Chẳng đợi đến chủ trương mới tội". (TS)

         Hai câu trên nói về cộng nghiệp do sự đồng tình trong việc làm hung ác của kẻ khác. Cũng có trường hợp đặt sai quan điểm về cộng nghiệp khiến ta không dám làm việc nghĩa. Như thấy người hung lâm nạn, không giúp đỡ, vì sợ sau khi tai qua nạn khỏi, người ấy lại sát hại vô số sinh vật để ăn, làm điều bất lương để sống, rồi ta phải chịu chung tội ác ấy sao?

         Chuyện thế này:

         Có dạo bác Hai bán dao mác, nhiều anh em cư sĩ cho việc làm ăn ấy phải bị cộng nghiệp sát sanhvới những người dùng đồ bén của mình, nên đề nghị khuyên bác: "Bán võng khỏi bị cộng nghiệp".

         Bác nói:

         - Thôi đi! Dao của tôi ảnh hưởng tới đâu tôi biết. Còn nằm vắt vẻo đong đưa trên võng rồi suy nghĩ trăm mưu nghìn kế, biết đâu mà tôi chia cho xiết!

         Lần khác, ghé nhà người quen, họ cũng chỉ trích việc bán dao búa là bị cộng nghiệp với kẻ ác. Tình cờ có ông bạn, chuyên hốt thuốc miễn phí đi đến. Bác vớ ngay ông ấy và nói:

         - Ông này tội lớn nhất nè!

         Ông ta chưng hửng hỏi:

         - Sao vậy?

         Bác bảo:

         - Đức Thầy nói: "Một trăm mới được ôi thôi mười người". Tức 100 người chỉ có 10 người tốt thôi, còn lại toàn là thứ dữ! Anh hốt thuốc giúp người ta mạnh giỏi họ làm hung ác cả đời biết bao nhiêu tội lỗi, anh chia với họ cũng đủ chết luôn!

         Ông cười xòa.

         Bác Hai mượn chuyện hốt thuốc từ thiện của ông bạn ấy, để chỉ rõ cái phi lý trong việc cộng nghiệp mà anh em bình luận đó.

 
Comments