124. PHÂN TÂM

124. PHÂN TÂM

         Có câu tục ngữ: "Đặng buồn này, khuây buồn nọ."

         Ý nói tâm con người ta hễ bận lo nghĩ việc nầy tức quên đi chuyện nọ.

         Có lần đi thăm đứa cháu bị ung thư đến thời kỳ chót, bệnh hành cháu đau đớn rên than, bác Hai khuyên cháu tha thiết niệm Phật, nhưng không nói đến sự mầu diệu của Tiên Phật mà chỉ nói tác dụng thiết thực của tâm lý.

         "Người buồn niệm Phật muôn sầu tiêu tan!"

         Bà chủ nhà đem ly nước ra mời và hỏi:

         - "Niệm chữ Di Đà tan chướng nghiệp." Sao mình tu niệm mà nghiệp không tan, còn đau ốm mãi?

         Đang khuấy đường trong ly đá chanh, bác Hai chợt nghĩ ra lời đáp:

         Tại chưa đúng mức chưa tan! Hễ đúng mức thì nó tan! Chớ nên:
"Niệm Phật một tiếng đòi an bệnh liền" (SG). Chắc khó được!

         Chuyện "Niệm Phật phân tâm bớt đau", bác dè dặt sợ bệnh nhân đau đớn quá, niềm tin bị lay chuyển, nên nung đúc đề cao đức tin nơi Tam Bảo.

         Mà thật vậy, đức tin mạnh mẽ thiết tha của mình cũng làm vơi đi nỗi khổ.

         Câu chuyện Phân Tâm được kể như sau:

         Có đứa cháu gái gọi Bác bằng ông nội. Nó bị ung thư gan tới thời kỳ chót. Bệnh hành nhức nhối dữ dội! Nó cũng biết niệm Phật lâu rồi. Thấy nó đau đớn lăn lộn, Bác khuyên:

         - Khi nào nhức quá con ráng niệm Phật tha thiết, nó phân tâm sẽ bớt đau.

         Bác không bảo niệm Phật để Phật hộ trì cho tai qua nạn khỏi. Vì bảo thế, nó niệm Phật mà vẫn còn đau thì mới nghĩ sao? Thế nên Bác khuyên nó chí thành niệm Phật thì tâm mình không còn nghĩ đến chỗ đau, do phân tâm nên quên, bớt đau nhức.

         Đó là sự thực. Ví như mình đang có chuyện buồn phiền, bỗng đằng xóm xảy ra chuyện lu bu gì đó khiến mình để ý lắng nghe, trong nhất thời quên bẵng chuyện nhà vậy.
         Với lại lòng chí thành tin tưởng vào Đức Phật, chính lòng tin tha thiết đó cũng có thể làm nên phép lạ!
 
Comments