119. CŨNG MỘT MỬNG

119. CŨNG MỘT MỬNG

                  "Ghét ưa đừng để dạ,

                   Duỗi cẳng nghĩ thanh nhàn."

         Người đời gây ra lắm chuyện phiền hà rắc rối cũng vì lòng ưa ghét xói mòn đi hạnh phúc vốn đã ít ỏi của mình. Thế nên mấy khi mà được an nhàn.

         Trong cửa đạo, người tu cũng mắc phải cái ghét ưa ấy làm ngăn ngại không cho ta nhận được lẽ phải, tìm được an vui.

                          "Lánh rồi cái ghét cái ưa,

                 Gặp ông đại giác thượng thừa tối cao."

         Trên đường về chân thiện mỹ con người cần buông bỏ cái ghét ưa để được thong dong tự tại. Ngược lại ắt không khỏi buồn than "Sao tu hoài không thấy tiến!".

         Câu chuyện "CŨNG MỘT MỬNG" dưới đây rất đơn sơ nhưng biểu lộ cái chướng ngại của lòng ưa ghét ấy!

         Người bạn Bác Hai khoe con của ông:

          - Thằng nhỏ tôi hồi còn đi học, quần áo chưa ủi thẳng nếp, nó không chịu mặc. Bây giờ nó phát tâm tu rồi, ngược lại đồ tốt tươm tất, nó lại không chịu mặc. Nó chỉ ăn mặc xoàng xĩnh và đi làm công quả theo các cơ sở từ thiện vậy thôi.

         Sau Bác kể lại cho các bạn khác nghe chuyện trên và kết luận:
         - "Như vậy thì cùng một mửng chứ có gì !"
         Chưa tu đồ xấu chê không mặc. Tu rồi đồ tốt kỵ không mặc thì cũng một thứ ưa ghét thôi, có hơn kém gì !
 
Comments