118. TU CÓ BỚT NGHIỆP ?

118. TU CÓ BỚT NGHIỆP ?

                          "Đã mang lấy nghiệp vào thân,

                 Cũng đừng trách lẫn Trời gần Trời xa."

         - Như thế tu có bớt nghiệp không?

         - Thưa có!

         Dưới đây tác giả giải bày, minh chứng một cách cụ thể tu có bớt nghiệp. Đúng như câu thơ của cụ Nguyễn Du:

                          "Có Trời mà cũng có ta,

                 Tu là cội phúc, tình là dây oan."

         Tin nhận rõ ràng "Tu có bớt nghiệp" ta hãy:

                 "Mau cải hối cho nguôi lửa nghiệp,

                 Sớm tùng lương kiếp khỏi chìm sâu!"

         Dưới đây là câu chuyện:

         Một đứa cháu bị bệnh tâm thần nhẹ. Trong thời gian bệnh phát, nó đi cùng xóm đọc Giảng Kệ, niệm Phật vang ngoài đường sá, không sợ ai cả.

         Ít lâu, bệnh bớt khá! Một hôm nó theo Bác chơi. Đi dọc đường nó hỏi Bác:

         - Bác Hai! Mình tu mà sao không bớt nghiệp hở Bác? Con cố tu mà vẫn còn bị "mad"!

         Bác nói:

         - Bớt chứ sao không cháu! Bình thường cháu lo tu hiền, xem Kinh Giảng, niệm Phật nên lúc bệnh tâm thần phát lên, cháu chỉ đọc Giảng Kệ, niệm Phật vậy thôi! Thế là nghiệp khổ đã bớt nhiều đấy.

         Nếu hằng ngày cháu hung dữ, nhậu quậy, đánh lộn gây gổ thì hôm "lên cơn" cháu sẽ quậy phá, đập đổ tan hoang nhà cửa, đánh vợ, chửi con, mắng nhiếc chòm xóm... Bây giờ tỉnh lại chỉ còn cả một cảnh đổ nát tan tành chứ đâu được yên lành như vầy. Được yên lành là nhờ tu hiền nên bớt khổ đó cháu!

         Nó tuy mới tỉnh cũng nhận được, gục gặt đầu nói:

         - Bác nói có lý!
 
Comments