117. TU LÀ LÁNH NẶNG TÌM NHẸ

117. TU LÀ LÁNH NẶNG TÌM NHẸ

         Nghe tiếng bé khóc, bà mẹ lật đật chạy vào nhà, thấy con kẹp tay trong lọ với một vóc kẹo to tướng. Bà cười bảo:

         - Buông ra!

         Bé lắc đầu bệu bạo:

         - Kẹo ngon lắm mẹ!

         - Buông! Lời nói rất gọn, nhưng hành động buông bỏ không đơn giản. Nó đòi hỏi ở ta một mức độ trưởng thành nào đó, mới buông bỏ được những điều ưa thích. Giới tu sĩ gọi là "cắt ái".

         Phàm người tu ai cũng muốn thong dong tự tại. Do đó ta cố gắng ăn chay, cúng lạy, niệm Phật...

         Tu lâu rồi mà sao lòng vẫn còn buồn phiền bực dọc. Thế thì tu là phải làm sao nữa? Đó là câu hỏi của một vị nữ cư sĩ trong mẩu chuyện sau đây:

         Có mấy cháu gái ở chung nhau lo tu lâu lắm rồi mà thỉnh thoảng cũng có chuyện lục đục nhau.

         Một hôm tới giờ công phu, cô vừa mặc áo tràng vừa hỏi:

         - Ông Hai à! Tu là làm sao nữa Ông?

         Bác cười nói:

         - "Tu là lánh nặng tìm nhẹ". Những cái gì nặng nề bực dọc, phiền muộn hãy buông bỏ đi, đừng ôm gồm chấp chứa mệt lắm!

         Nó cười rồi đi cúng.
 
Comments