100. HOA TÀN MÀ LẠI THÊM TƯƠI

100. HOA TÀN MÀ LẠI THÊM TƯƠI

         Đã là câu trong chuyện Kiều mà Bác Hai thắc mắc! Sao lạ, "Hoa tàn mà lại thêm tươi"?

         Một hôm, thím Sáu (sáu Thuần LX), người đã kể lại chuyện mua hoa tết cho Bác nghe:

         Hôm 30 tết, con đi honda chạy ngang nhà thờ, thấy có bà già đứng ôm một mớ bông. Thấy lạ, con ghé lại hỏi:

         - "Bà bán hay mua mà đứng đây?"

         - "Bán, mà không ai mua cả!" Bà nói.

         - "Sao bà không đem lại chợ hoa bán, để đây ai biết mà mua?"

         - "Lại đẳng bán gì được! Hoa người ta tươi tốt như rồng, còn của mình thì xấu hơn! Ở đây bán cầu may. Nhà có trồng ít bông để cúng nhưng tết túng tiền nhổ một mớ bán, mua đồ về cúng ông bà. Cô làm ơn mua giùm tôi đi!"

         Thấy hoa kém tươi, không muốn mua nhưng muốn giúp bả nên con nói:

         - "Bà cần bao nhiêu tiền? Tôi giúp cho bà mua đồ về cúng."

         - "Không, tôi không dám nhận tiền cô đâu. Cô mua giúp giùm tôi cám ơn lắm!"

         - "Thôi được, bà bó hoa lại đi. Bà định bao nhiêu tiền con trả đủ cho."

         Vì con muốn giúp cho bả, nên không trả giá gì cả. Thím Sáu nói thế với Bác.

         Đem hoa về nhà, con bảo mấy đứa nhỏ thay hoa cũ, chưng hoa mới mua. Mấy đứa cười ngất:

         - "Hoa cũ còn tươi hơn hoa của bà nữa!"

         - "Kệ thay đi, hoa này kém tươi nhưng mới mua."

         Bác chỉ nghe kể lại chuyện mua hoa thôi, nhưng Bác cảm thấy bình hoa đó vô cùng rạng rỡ. Chắc Phật trời cũng hài lòng đẹp dạ biết bao! Vì trời Phật chỉ trọng của cải mà người ta đem giúp đỡ nhau, hơn là lễ vật đem dâng cúng cho các Ngài.

         Rồi bỗng nhiên Bác cảm thông được câu: "Hoa tàn mà lại thêm tươi."
 
Comments