094. ĐỔI MẠNG

94. ĐỔI MẠNG

         Hồi Pháp trở lại lần thứ hai, khoảng 1947 – 1948 gì đó, đồn bót đóng khắp nơi. Sinh mạng người dân thời loạn rẻ rề!

         Một đêm kia, Bác nằm mộng đi ngang đồn thấy lính dẫn năm người ra xử tử (3 đàn ông, 1 đàn bà và 1 trẻ em). Nhìn thấy Bác, tên lính đồn trưởng kêu:

         - Đổi mạng không?

         Bác lắc đầu. Nó mặc cả:

         - Một mạng đổi hai nè!

         Bác cũng lắc đầu. Nó tăng thêm:

         - Thôi, một mạng đổi năm đó!

         Bác liền gật đầu, đi vào ngồi dưới cột cờ chờ nó bắn. Tên đồn trưởng lại chớ trêu ra điều kiện:

         - "Mỗi người phải mắng ông này một câu mới về".

         Mấy người đàn ông lấp bấp chưởi coi bộ gượng gạo lắm. Đến lượt người đàn bà, bà ta xỉ xỏ chưởi mắng Bác thậm tệ như oán hận đâu đời nào. Ơn cứu tử còn ràng ràng mà lòng người sao chóng phôi pha! Bác tức cười cho tình đời sao quá ư đen bạc, tiếng cười làm Bác thức giấc.
Lòng hân hoan sung sướng vô cùng, nhớ lại việc đổi mạng cho năm người, mình chỉ thấy vậy là lời, nên xem cái chết rất nhẹ. Ngồi giữa pháp trường mà như ngồi ngắm hoa cảnh giữa công viên, không chút sợ sệt. Không nghĩ mạng đem đổi là mạng mình và năm mạng được cứu sống là mạng của người khác; giữa mình và người không phân chia, cách biệt. Đặc biệt hơn nữa là mình không hy sinh làm phước, không hồi hướng gì cả, mà chỉ thấy đổi như thế là quá lời đi thôi.

         Trong giây phút mộng mị ấy mình đã vượt khỏi tử sanh; sống chết không phải vấn đề nữa, và thấm thía được câu:

                          "Nhân ngã, ngã nhân đừng cách biệt,

                           Sắc không, không sắc chớ lìa xa."  (SG)

         Bây giờ, mình đã thức hẳn, công phu cũng khá dãi dầu, nhưng hỡi ôi!

                 "Giận bấy thân sao không bằng mộng!"

         Mong các em các cháu đừng lấy cái đầu mà suy tư chuyện đổi mạng này, hãy nhường lại cho quả tim.
 
Comments