093. QUA MỘT CƠN ĐAU

93. QUA MỘT CƠN ĐAU

         Chú ba, một người em bạn của Bác bị đau bụng nhào lăn! Lối xóm kẻ cạo gió, người kiếm thuốc lăng xăng, một lúc sau bệnh mới chịu bớt.
Sau trận đau đó, mấy người con của chú nói:

         Qua cơn đau của ba, tụi con thấy tình chòm xóm xích lại gần hơn.
Chú ba tiếp lời:

         - Còn ba, thấy mang ơn tới cây cỏ nữa!

         Bác Hai nghe cha con nó nói vậy, Bác cười nói:

         - Còn tôi, tôi mang ơn cái thân xác này lắm.

         Đồng đạo nghe qua câu chuyện đó phê bình:

         - Qua cơn đau, mấy đứa con chú ba tiến xa, chú ba thì kém hơn tụi nó, còn ông Như-Sanh thì ích kỷ quá!

         Một người bạn Bác Hai nghe phê bình như vậy, nói:

         - Qua cơn đau đó, mấy đứa con chú ba tiến một bước, chú ba tiến hơn con của chú, còn anh (Bác Hai) tiến hơn cha con nó nữa.

         Kẻ khen qua, người chê lại, Bác chỉ cười vậy thôi.

         Về sau, mấy em cháu nhờ giải rõ ý câu nói: "Bác mang ơn cái thân này lắm!"

         Bác nói:

         - Phật dạy cái thân này là nhà chứa tai họa, nào đau ốm, nạn tai... biết bao! Đó là một lối nói, chứ nhà Phật bảo: "Thân mạng không nên quí trọng mà cũng không nên khinh". Vì nếu quí trọng sẽ phải tạo nghiệp bất lành để phụng sự nó, mà rốt cuộc rồi cũng phải bỏ. Nhưng không nên khinh nó, vì nhờ thân mà học được đạo, cúng dường lễ Phật, nhờ thân mà hoàn thiện được con người làm nên việc nghĩa để tiến lên địa vị Tiên, Phật. Vì thế không nên nhìn thiên lệch, cho thân là bất tịnh, tai họa... rồi xem nó như kẻ thù!

         Nếu mình nhìn thân như kẻ thù, thì người chia xương, xẻ huyết, sinh sản nuôi nấng nó, bấy giờ mình mới xem họ ra sao đây? Vô ơn bạc nghĩa chăng?

         Mình có quý trọng thân mình, mới có quý trọng công ơn sinh dưỡng của cha mẹ.

         Trở lại, vì có quý thân cha, nên đám con chú ba mới thấy thông cảm tình chòm xóm và chú ba mới mang ơn tới cây cỏ vậy.
 
Comments