090. ĂN Ý

90. ĂN Ý

         Có cháu cư sĩ hỏi:

         - Con bị vọng tâm quá; con niệm Phật liền hết, ít lâu sau niệm mặc niệm còn vọng cứ vọng. Con quay sang quán xét, thấy có hiệu quả, nhưng dần dần quán mặc quán, vọng vẫn vọng!

         Bây giờ Bác có phương pháp nào nữa không, chỉ cho con trị cái vọng tâm?

         Bác nói:

         - Thôi! bao nhiêu đó xài không hết rồi chỉ thêm cái gì nữa. Có điều cháu cứ hạ thủ như vậy đi, tuy nó trật vuột vậy chớ nó sẽ có ý.
Nhớ hồi nhỏ, có lần Bác về quê ở nhà ông Dượng nghỉ hè. Ông chuyên nghề đóng ghe. Bác thích xem ông làm mộc, nhất là bào cây, trong lòng muốn thử bào nhưng không dám.

         Một hôm ông ra vóc một cây chèo, tra lưỡi bào xong, bảo:

         - Sanh! Mày chuốt cây chèo này coi.

         Bác mừng lắm nhưng hơi sợ, hỏi vặn lại:

         - Rủi hư làm sao Dượng?

         - Không hư đâu, nó có vóc sẵn rồi, mày bào láng lại là được; mà có tao đây, đâu để mày làm hư sao mà sợ.

         Bác đẩy bào trớt lớt mấy lần, Bác hỏi:

         - Dượng Bảy dạy con coi, sao bào nó không ăn.

         Ông nói:

         - Dạy cái gì được! Đẩy đi rồi nó ăn ý.

         Thật vậy, một lát sau Bác bào được.

         Mấy thằng bạn của nó cười rộ lên, rồi day sang Bác nói:

         - Thằng hỏi đó là thợ mộc đó Bác.

         - Ồ! Vậy càng hay. Bác nói.
 
Comments