056. KHỔ NHẤT TRẦN GIAN

56. KHỔ NHẤT TRẦN GIAN

         Bác quen với mấy cháu làm giáo viên. Tụi nó thuật:

         Có một cô ở gần nhà luôn than vãn: "Tôi là người khổ nhất trần gian!"

         Bác cũng không hỏi xem khổ cái gì mà dữ vậy!

         Ít lâu sau, có dịp Bác ghé lại đó chơi. Mấy cháu nói:

         - Cái cô mà có lần tụi con nói với Bác là khổ nhất trần gian đó! Bây giờ hết khổ nhất rồi.

         - Sao vậy? Bác hỏi.

         - Bởi có lần cổ đi vô trại ruộng, bên dưới kinh, tại đó chiếc xuồng cà rèm của hai vợ chồng nghèo lắm! Người vợ còn ôm con đỏ, mà họ cứ cắn đắng, gây gổ nhau luôn.

         Tối nọ, không biết xảy ra việc gì mà ông chồng đánh chửi bà vợ thậm tệ, rồi đuổi lên bờ. Còn hăm he: "Trại nào mà chứa vợ tôi, tôi sẽ phá trại đó luôn!"

         Bà vợ phải ngồi dưới gốc cây ôm con khóc suốt đêm!

         Cô nói:

         Thấy người ta thân phận đàn bà như mình mà vô phước quá! Đã nghèo đói, khổ sở, mà còn gặp ông chồng chẳng ra gì, lỗ mãng, vũ phu không tình nghĩa gì cả! Cô thông cảm và xót thương người đàn bà kia. Cô nghĩ phải có đem tiền theo, cô sẽ giúp đỡ họ phần nào.

         Thì ra gặp cảnh đó, nên bây giờ cô thấy "khổ nhì" rồi!

         Nhân đó, Bác nói nhắn với mấy cháu bảo cô ấy nhìn xuống một chút sẽ bớt khổ, cứ nhìn lên mấy bà hoàng hoài thì "khổ nhứt" hà!
 
Comments