045. CẦN GÌ BIẾT LỘI

45. CẦN GÌ BIẾT LỘI

         Một hôm nói chuyện với các bạn, trong bàn có một cư sĩ mà Bác không quen lắm. Câu chuyện đưa đến chỗ Bác nói:

         - Muốn vớt kẻ đắm thuyền, mình phải biết lội mới được.

         Chú cư sĩ ấy bẻ:

         - Như có đứa bé té xuống mương cạn, nước chỉ tới bụng thôi! Tuy nhiên đối với nó cũng nguy hiểm đến tính mệnh. Mình nhảy xuống vớt nó lên, đâu cần phải biết lội?

         - Thấy chú cư sĩ quá nệ danh từ, không thông cảm ý người đối thoại. Bác thuật thêm câu chuyện:

         Chú nói vậy, tôi nhớ hồi mới tiếp thu, có mấy chú Bộ đội muốn lội qua con rạch nhỏ, nên hỏi thăm ông lão ngồi bên bờ:
Bác ơi Bác! Rạch này lội qua được không Bác?

         Ông lão đáp:

         - Được, người ta lội qua hoài có gì đâu?

         Thế là mấy chú Bộ đội xăn ống quần lên lội qua độ một mét, hụt chân nước tới cổ, hoảng hồn bò lên bờ càu nhàu:

         - Vậy mà Bác bảo lội được!

         Ông lão nói:

         - Cứ phóng đại qua đi chừng một sải là tới mé bờ bên kia hà!

         Mấy chú Bộ đội trách:

         - Giời ơi! Bơi mà Bác gọi là lội thì chết tụi con rồi!

         Mọi người cười xòa; đó là không thông cảm danh từ.

         Cái Bác muốn nói ở đây là:

                          "Tập cho mình bơi lội thật hay,

                           Mới có thể vớt người chìm đắm."  (TS)

         Lẽ đương nhiên phải vậy. Chú cư sĩ kia lại kéo qua việc lội dưới mương cạn thế là hết nói!

         Qua chuyện trên, Bác Hai thấm thía được hai câu giảng của Đức Thầy:

                          "Nền đạo đức ta bày quá cạn,

                           Mà dương gian còn gạn danh từ."
 
Comments