040. GIẢ CHƠN

40. GIẢ CHƠN

         Có một cháu đến thăm Bác và nhờ Bác chỉ dạy phương pháp tu hành.

         Bác nói:

         - Cháu ghé thăm Bác cám ơn, còn việc tu hành hãy coi sấm giảng mà tu. Bác Hai cũng coi sấm giảng để tu đó!

         Nó nài nỉ:

         - Ngặt con còn kém quá, không phân biệt được giả chơn!

         Bác nói:

         - Thôi đừng bày phân biệt, bỏ giả tìm chơn lu bu lắm. Có điều cháu nên nhớ là ngoài cái giả không có cái chơn.

         Cháu suy nghĩ một chốc rồi nói:

         - Con không hiểu câu đó!

         Bác thí dụ:

         - Thân mình là giả thân, thân cha mẹ cũng là giả thân, thế mà đem giả thân này hết lòng phụng sự cho giả thân của cha mẹ, cái hiếu đó không giả. Nó có sức cảm động đến đất trời; hay trái lại, đem giả thân này ở tệ bạc với cha mẹ, cái bất hiếu đó không giả. Tội đọa đến Địa ngục A tỳ.

         Thí dụ khác: Như mình đem đồng tiền, bát gạo giúp cho kẻ khốn cùng đói khó. Thân kẻ đó là giả thân, của mình là giả của, thế mà cái phước đó không giả.

         Sấm giảng có câu:

                 "Trồng cây lành vị quả thơm tho,

                  Tuy không thấy mà sau chẳng mất."

         "Ngoài cái giả không có cái chơn", hay nói "Trong cái giả có cái chơn" cũng thế.
 
Comments