9. Tập-San Tinh-Tấn‎ > ‎Số 22‎ > ‎

15. Mắt kia quá tối lại Thầy chữa cho - Nguyễn-Đăng-Vinh

Chuyên Đề:  Thử tìm hiểu về ý nghĩa câu thơ:

“Mắt kia quá tối lại Thầy chữa cho.”

Trong bài thơ: “HỒI CHUÔNG CẢNH TỈNH” do ĐỨC THẦY sáng-tác trong tháng 4 năm Ất-Dậu (1945) (Xem Sấm Giảng Thi-Văn Toàn-Bộ ấn bản 2004, tr.515).

                                                                     Nguyễn-Đăng-Vinh

                                                                         Cố-Vấn BTS/TƯHN/Giáo-Hội PGHH

Mục-Lục TẬP-SAN TINH-TẤN số 22

 
         Đó là câu chót trong bài thơ nói trên. Tiện đây, xin trích nguyên văn bài thơ  như sau:

                     Nam-kỳ có một lũ hề,

           Mày râu nhẵn-nhụi chuyên nghề buôn dân.

                     Nhờ ơn Mẫu-quốc vinh thân,

          Giờ toan mua tảo bán tần nữa sao ?

                     Dửng dưng trước nghĩa đồng bào,

          Đói cơm khát nước trông vào thống tâm.

                     Làm ngơ, giả điếc, giả câm,

          Tay ôm hũ bạc, mắt đăm đăm chờ.

                     Vái rằng: “Mẫu-quốc gặp cơ”,

          Trở qua Nam-Việt con thờ muôn năm.

                     Dầu con nay ở xa xăm,

          Chớ lòng thương nhớ đứng nằm không yên.

                     Trước kia “nước mẹ” xin tiền,

          Của muôn trong túi con liền tuôn ra.

                     Ngày nay tuy chẳng lại qua,

          Con cũng lén lút cúng cha ít nhiều.

                     Đồng bào con chết bao nhiêu,

          Con để mặc kệ quạ diều bươi thây.

                     Ai ơi còn ước mơ Tây,

          Mắt kia quá tối lại Thầy chữa cho.

         Bằng vào thời-gian Đức Thầy sáng-tác bài thơ nầy (năm 1945) thì Pháp chưa trở lại Việt-Nam. Nhưng theo đại-ý hàm-xúc một lời tiên-đoán của Đức Thầy: trước sau gì, Pháp cũng đem quân xâm-chiếm Việt-Nam một lần nữa…

         Tưởng cũng cần nhắc lại: Trong bài Hiệu-Triệu vận-động Việt-Nam hoàn-toàn tự-do, độc-lập được phổ-biến tại Saigon trong tháng 3 dl. Năm 1945, Đức Thầy cũng đã báo trước: Đế-Quốc Pháp sẽ trở lại Đông-Dương (xem Sấm-Giảng, Giáo-Lý, Thi-Văn toàn bộ trang 492, ấn-bản năm 2004).

         Đức Thầy còn viện dẫn “lời nguyền của lũ hề Nam-Kỳ”:

                      “Vái rằng Mẫu-quốc gặp cơ,

             Trở qua Nam-Việt con thờ muôn năm.”

để cho chúng ta biết vận mạng nước Việt-Nam sẽ hứng chịu nhiều bất trắc, tai ương.

         Khoảng cuối năm 1946, Pháp đã thật sự trở lại Việt-Nam, theo chân quân Anh tới giải-giới Quân-Đội Nhật ở phiá Nam, tiến chiếm Sài-Gòn và lần-lượt bung ra chiếm hết các tỉnh miền Đông, chiếm luôn các tỉnh miền Tây, rồi đặt ách cai-trị như thời-kỳ chúng có mặt khắp Đông-Dương (Indochine Francaise).

         Đây là thời-điểm rất thuận lợi cho “Lũ hề Nam-Kỳ” hằng ước mơ để thực-hiện hoài-bão: “Trở qua Nam-Việt con thờ muôn năm.”

         Do đó, Bộ Pháp-Quốc Hải Ngoại (Ministère de la France d’Outre*Mer) với đầu óc thực-dân, muốn biến mảnh đất Nam Phần Việt-Nam (thời bấy giờ mang tên NAM-KỲ) trở thành một trong các thuộc-địa của chúng rải-rác khắp nơi trên Thế-giới.

         Để thực-thi chính-sách thuộc-địa, chúng liền nặn ra cái gọi là “Chánh-Phủ Nam-Kỳ Tự-Trị” hay NAM-KỲ QUỐC do Bác-Sĩ Nguyễn-Văn-Thinh làm Thủ-Tướng.

         Nhưng sau đó không bao lâu, vì cảm thấy thân phận làm tay sai cho thực-dân Pháp, nỗi nhục-nhã, ê-chề vồn-vập trong vai-trò bù-nhìn, cuối cùng Bác-Sĩ Thủ-Tướng không thể thoát khỏi vòng lao-lý nầy, nên đành tuẫn-tiết !!!

         Không bỏ lỡ cơ hội, Thực-dân Pháp đưa Bác-Sĩ Lê-Văn-Hoạch lên thay-thế, tiếp-tục vai trò Thủ-Tướng Chánh-Phủ Nam-Kỳ Tự-Trị.

         Sở dĩ Bác-Sĩ Lê-Văn-Hoạch lên làm Thủ-Tướng Chánh-Phủ Nam-Kỳ Tự-Trị nên mới có sự liên-quan đến câu thơ, một câu duy nhứt trong bài “Hồi chuông cảnh tỉnh” như đã trình-bày trên đây.

         Đó là câu: “Mắt kia quá tối lại THẦY chữa cho.”

         Xin được diễn-giải nguyên-nhân như sau:

         Mắt kia: Mắt của một người, chỉ ngay người được đề-cập trong câu thơ chót của bài “Hồi chuông cảnh tỉnh”.

         Như mọi người đều biết: Ông Lê-Văn-Hoạch là một Bác-Sĩ chuyên khoa về mắt, có biệt-thự to, đẹp, một phòng mạch khang-trang, hiện-đại tại Châu-thành Cần-Thơ, rất nổi tiếng về tài chữa trị mắt. Người dân bị đau mắt ở các tỉnh miền Hậu-Giang đến nhờ Ông điều-trị đều được kết-quả như ý.

         Tuy nhiên có điều nghịch lý: Là Bác-Sĩ chuyên khoa về mắt như Bác-Sĩ Lê-Văn-Hoạch, vì tham-vọng cá nhân, phiêu-lưu chánh-trị, vô hình chung trở thành người tăm-tối, mù-quáng, không trông rộng, thấy xa, chạy theo thế-lực Thực-dân Pháp bày trò phân-ly lãnh-thổ, đất nước, gieo rắc sự kỳ-thị Nam-Bắc, nên mới có câu được ban tặng:

“MẮT KIA QUÁ TỐI LẠI THẦY CHỮA CHO.”

         Lời bạt: Thật rõ-ràng: Câu chót “Mắt kia quá tối lại THẦY chữa cho.” trong bài thơ “Hồi chuông cảnh tỉnh” đặc-biệt dành cho Bác-Sĩ Lê-Văn-Hoạch chuyên khoa về mắt, Thủ-Tướng Chánh-Phủ Nam-Kỳ Tự-Trị (NAM-KỲ QUỐC), một thời vang danh khắp Miền Tây, Nam-Phần VIỆT-NAM./.

                                                        Nguyễn-Đăng-Vinh


Comments