9. Tập-San Tinh-Tấn‎ > ‎Số 21‎ > ‎

25. THƠ: Cây và Lá - Nhất Lĩnh


                         CÂY và LÁ

Mục-Lục TẬP-SAN TINH-TẤN Số 21

                 Từ lúc cây mới đâm chồi nẩy lộc,
                 Lá và cây luôn khắn khít bên nhau.
                 Cây vững chải đỡ nâng từng tàng lá,
                 Lá vươn xòe cho cây một thêm cao.
                 Khi nắng lên lá cho cây bóng mát,
                 Hấp thụ từng giọt sương sớm nuôi cây.
                 Khi mưa về cây hút dòng nhựa đất,
                 Để dưỡng nuôi cho tàng lá thêm dày.
                 Cây và đất như tình yêu bất diệt,
                 Không có cây lá sinh trưởng làm sao.
                 Không có lá cây sống được không nào,
                 Đất và cây với tình yêu tha thiết.
                 Nhưng bỗng đâu cơn gió lùa ập đến,
                 Cuốn bay xa từng chiếc lá trên cành.
                 Cây nâng niu lá từ thuở còn xanh,
                 Nhưng  giờ đây lá không còn sức sống.
                 Lá theo gió cuốn đi về vô định,
                 Bỏ lại cây với bao nỗi nhớ thương.
                 Để rồi cây cũng vàng võ thê lương,
                 Lá và cây đã lìa xa vĩnh viễn.
                 Thương cho lá với muôn ngàn lưu luyến,
                 Chiếc bay xa tận dòng suối con sông.
                 Chiếc còn vương dưới gốc chờ mong,
                 Cơn mưa đến làm thân mình rã mục.
                 Để tiếp tục nuôi cây còn ở lại,
                 Từng chồi xanh khác sẽ mọc lên thân.
                 Cây lại xanh tươi như ngày xưa ấy,
                 Lá tuần hoàn theo đất thấm vào cây…

                                                Nhất Lĩnh

Comments