9. Tập-San Tinh-Tấn‎ > ‎Số 21‎ > ‎

24. THƠ: Tuổi Già Thời Đại - Trần Đình Ngọc


                Tuổi Già Thời Đại

Mục-Lục TẬP-SAN TINH-TẤN Số 21

 
         Tuổi càng già, ta càng nên giản dị

          Không cao lương, mỹ vị lắm mỡ, bơ

          Không đòi này, đòi khác, gọi rồi chờ

          Một chén cơm, đĩa muối vừng cũng đủ!

          Đêm bảy tiếng, phải trọng tôn giấc ngủ

          Ngày ba lần chén bát đụng trên mâm

          Nước bốn ly ta uống rất ân cần

          Không bia rượu nhưng cần nhiều hoa quả

          Nếu nợ nần thì ta lo mà trả

          Không buồn phiền, không quấy nhiễu một ai

          Sức khoẻ ta nhờ luyện tập dẻo dai

          Bỏ hút thuốc để phổi tim thật tốt!

          Chớ ngồi nhà như người đang bị nhốt…

          Rủ vợ, chồng đi bộ ở ven đường

          Ngày nửa giờ, đi hơi lẹ, bớt vương

          Chứng tiểu đường, máu cao, xương rỗng sốp…

          Mặc giản dị, vệ sinh và chỉ cốt

          Đủ ấm thân khi gió lạnh Đông về

          Nhiều bạn hiền là hạnh phúc tràn trề

          Chuyện với bạn cũng làm tăng tuổi thọ!

          Tuổi cao rồi không cần chơi bát họ

          Nhưng rộng tay làm bác ái, giúp người…

          Đồng tiền ta, ta biết giúp cho đời

          Là bó hoa muôn mầu khi tạ thế!

          Bỏ tính xấu ghét ghen vì nó tệ

          Người hơn ta, ta ưu ái mừng cho

          Đố kỵ, ghen tài chẳng có hay ho

          Không chứng tỏ một tấm lòng quảng đại!

          Mắt, tai yếu và khí lực giảm mãi…

          Đừng buồn chi vì Tạo hóa sinh ra

          Hễ hữu hình là hữu hoại, gần… xa

          Ta biết thế không bao giờ buồn tủi!

          Nếu con cái chăm lo, hằng lầm lũi

          Học ra nghề để kiếm sống, mưu sinh

          Ấy là ta yên chí mọi sự tình

          Có nhắm mắt vẫn an lòng, sung sướng!

                                 Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Comments