9. Tập-San Tinh-Tấn‎ > ‎Số 20‎ > ‎

26. THƠ: Tình Mẫu Tử - Võ Văn Thanh Liêm


                                                TÌNH MẪU TỬ
                                                                                                          Tu Sĩ Võ Văn Thanh Liêm

        Trong khi tôi bị nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bắt tù đày xa xứ, mẹ già tuổi đã quá Cửu Thập Niên, không biết mình có được nhìn mẹ ra đi lìa cõi tạm đời đau khổ này hay chăng? nên rất ôm ấp trong lòng một mối đau thương mà tức cảnh đôi lời, để tỏ tấm lòng Mẫu Tử thiêng liêng bất diệt.

        Vì vậy trong khi đưa linh cửu Mẹ tôi, cháu tôi pháp danh là Như Bửu xin thành kính diễn ngâm lại đoạn thơ sau:

Mục-Lục TẬP-SAN TINH-TẤN Số 20

                Con là Thanh Liêm kính lạy Mẹ,

                Lòng thành lạy Mẹ.

                Con kính chúc Mẹ,

                Thượng thượng thọ Bá Niên dư lẽ.

                        Ngày hôm nay Mẹ Con xa cách,

                        Nay trông nhìn tận mặt ra đi.

                                Công lao tạc dạ nhớ ghi,

                Cưu mang chín tháng quản gì trẻ con.

                        Con kính lạy song thân Cha Mẹ,

                        Ơn mẫu từ trời bể bao la.

                                Nay con đầu Phật ly gia,

                Cúi xin Cha Mẹ chứng mà cho con.

                        Chí hy sinh lòng son con giữ,

                        Tạm xa lìa phận sự xuất gia.

                                Xa Cha cách Mẹ lìa nhà,

                Lông chưa đủ cánh mà ra tách bầy.

                        Diều trên không đang bay vơ vẩn,

                        Gà xa bầy lận đận lao đao.

                                Tìm phương trốn tránh chỗ nào,

                Gió giông, giông gió khi nào mới ngưng?

                        Ngày xa cách bâng khuâng giọt lệ,

                        Đêm năm canh không thể nào quên.

                                Ruột đau mà chẳng than rên,

                Mắt tuôn suối lệ dễ quên đặng nào.

                        Ngày biệt ly không sao tránh khỏi,

                        Sống Ta Bà là cõi chia ly.

                                Vậy nên con sớm ra đi,

                Mai sau Cha Mẹ tử qui an lòng.

                        Tu quyết cứu Tổ Tông Cha Mẹ,

                        Cửu ngoạt mang sanh đẻ biển hồ.

                                Đêm ngày bồng ẳm chỗ khô,

                Tam Niên cúc dục biển hồ mênh mông.

                        Đầu cúi lạy hư không khắp cõi,

                        Lạy Cửu Huyền trong cõi hư vô.

                                Nếu còn mắc chốn Tam đồ,

                Nhứt tâm mật niệm Nam Mô cứu nàn.

                        Hoặc còn ở thế gian hiện tại,

                        Nguyện tu cầu phước hải bình an.

                                Rồi sau khuất bóng tách đàng,

                Nương theo tội phước muôn ngàn khổ vui.

                        Lòng báo hiếu không nguôi tấc dạ,

                        Hiếu chưa tròn đạo quả chưa thành.

                                Xông pha nhiều kiếp tử sanh,

                Tử sanh sanh tử đạo thành mới thôi.

                        Cầu Cha Mẹ nổi trôi quá khứ,

                        Cầu vị lai rán giữ tu trì.

                                Cha Mẹ hiện tại quy y,

                Ba đời về cảnh Mâu Ni Phật đài.

                        Đầu cúi lạy Tổ Tiên Cha Mẹ,

                        Ơn sanh thành con trẻ đâu quên.

                                Xuất gia chí dốc làm nên,

                Tuy thân lâm nạn lòng bền chí tu.

                        Mới sanh ra Mẹ ru con ngủ,

                        Chín tháng mang chưa đủ với con.

                                Tam niên cúc dục hao mòn,

                Nhưng lòng của Mẹ vẫn còn bao la.

                        Nghe con khóc tu oa Mẹ tới,

                        Tình mẹ con không đợi ai kêu.

                                Lúc nào Mẹ cũng nâng niu,

                Xa con lòng Mẹ chín chiều quặn đau.

                        Chưa trưởng thành con sao xa cách,

                        Mẹ xa con như rách ruột gan.

                                Năm canh trong giấc mộng tràng,

                Ân thâm chưa trả, bỉ ngàn chưa qua.

                        Rồi thân con gặp mà đại nạn,

                        Có khác nào Trời hạn không mưa.

                                Cầu Trời Mẹ hưởng phước thừa,

                Chim kia thoát nạn rừng xưa trở về.

                        Con xa cách hương quê xứ sở,

                        Nhiều ông bà dứt nợ ra đi.

                                Chú Bác, Cô Cậu, Mợ Dì,

                Bỏ đi lần lượt tới thì em anh.

                        Tuổi thơ ấu đầu xanh bất luận,

                        Còn sanh ly huống những tuổi già.

                                Rồi đây thân phận của ta,

                Làm sao tránh khỏi cái nhà tử sanh.

                        Dầu người ở đầu ngành gốc biển,

                        Trốn đi đâu khỏi tiếng tử thần.

                                Nhà nào cũng có người thân,

                Ông Bà đi trước lần lần cháu con.

                        Sự sanh tử mất còn như thế,

                        Cứ để cho thế hệ xoay tròn.

                                Muôn thu theo kiếp chìu lòn,

                Biển kia khô cạn mình còn tái sanh.

                        Muốn thoát khỏi chị anh nên nhớ,

                        Gương Thích Ca muôn thuở còn đây.

                                Nghe theo Đức Phật, Tổ Thầy,

                Tuy chưa siêu thoát khỏi đày trần gian.

                        Chúc Cô Bác xóm làng đoàn tụ,

                        Chúc đệ huynh Phật sự đạo tràng.

                                Xóm làng giữ đạo bình an,

                Nhà mình mình ở con oan cấm vào.

                        Đừng lầm kẻ một màu sắc áo,

                        Nhìn vào tâm thiệt đạo chánh tông.

                                Huyền Trang Tam Tạng, Ngộ Không,

                Phải đi đến Phật mới mong tỏ tường.

                        Ta hôm nay cũng đương cảnh ấy,

                        Không thần thông biết lấy cậy ai.

                                Hãy soi vào tánh bổn lai,

                Kệ kinh của Phật tâm khai đạo mầu.

                        Chúc ít câu khổ sầu chấm dứt,

                        Chúc xóm làng những bậc Vĩ Nhân.

                                Làm đèn soi tỏ muôn dân,

                Đưa người lạc lối tối tăm qua đàng.

                        Vai trung hiếu quảy mang Cha Mẹ,

                        Hiếu không đền là kẻ vong ân.

                                Cửu huyền phụ mẫu song thân,

                Nếu chưa trả được con hằng mang theo.

                        Thân tôi nay như bèo trôi nổi,

                        Đợi thiên nhiên gió thổi đáo lai.

                                Quê hương trở lại thiên thai,

                Mẹ con hiệp mặt là ngày đăng Tiên.

                                                Nam Mô A Di Đà Phật

                                                    19/03/2012

                                            Tu Sĩ: Võ Văn Thanh Liêm

                                            Pháp danh: Nhựt Quang Minh

                                            Trụ trì chùa Quang Minh Tự đạo PGHH
 
 
 
Phân Ưu tràng hoa 1
 
 
Comments