9. Tập-San Tinh-Tấn‎ > ‎Số 19‎ > ‎

26. THƠ: Thức Tỉnh - Nhất Lĩnh

                         THỨC TỈNH

                                                          Nhất Lĩnh

Mục-Lục TẬP-SAN TINH-TẤN Số 19

Xuân chưa đến mà muôn hoa đua nở,

Những cành tươi nhụy ngọt tỏa mùi hương.

Đời tha hương trôi nổi với gió sương,

Mà quên mất mái đầu mình đã bạc.

Hỡi Đồng Đạo hãy mau mau tỉnh thức,

Đừng bon chen ham danh lợi tiền tài.

Bỏ hận thù và mặc cảm dằng dai,

Mãi đeo đắm khiến ta vào địa ngục.

Kiếp nhân sinh trần gian là cõi tạm,

Tuổi thọ người có sống được bao lâu.

Đời phù du bay thoáng tựa chiêm bao,

Chớ luyến tiếc mà sau nầy hối hận.

Không có gì ở trên đời vô tận,

Rồi ngày kia nó cũng biến mất đi.

Cuộc sống nầy còn có ý nghĩa chi,

Khi mình mãi đua chạy nhau cấu xé.

Không thương xót đồng bào cùng nhân loại,

Còn đồng hương cũng chẳng biết yêu thương.

Hãy tỉnh tâm tìm thấy ngõ Thiên đường,

Đang chờ đón mọi chúng sanh đi tới.

Trên trời đất hễ có sanh có tử,

Sớm muộn gì cũng phải hủy hoại đi.

Bỏ mọi điều gọi thật vô vi,

Tìm đạo pháp mà diệt trừ mê muội.

Hãy buông bỏ và thứ tha tất cả,

Những riêng tư và ngang trái thù hằn.

Như bầu trời tươi sáng dưới ánh trăng.

Xóa sạch bóng màn đêm đen tăm tối.

Lòng bình đẳng một đường ta đi tới,

Vững đức tin rửa sạch mọi ưu phiền.

Ân Mẹ Cha hiếu dưỡng phải cần chuyên,

Tình Huynh Đệ phải tương thân tương ái.

Nhượng cô bác xóm giềng ta đối đãi,

Nhẫn mọi điều tác hại đã gây ra.

Sửa lỗi lầm trí tuệ sẽ mở ra,

Năng làm phước giúp người cơn hoạn nạn.

Nghe Phật Pháp lòng trì tâm tu niệm,

Cõi Thiên đường mầu nhiệm sẽ đón ta.

    Nam Mô A Di Đà Phật.

(Silver Sping, Maryland 15/12/2011).

Comments