9. Tập-San Tinh-Tấn‎ > ‎Số 18‎ > ‎

22. Giác Ngộ - Nguồn Internet

Lời Tòa Soạn: Nguồn của bài viết này từ trên Net một đồng đạo đọc thấy hay nên gởi cho Diễn đàn PGHH, chúng tôi xin đăng tải lại.

GIÁC NGỘ

Thiền sư Thuần Hậu kể chuyện dạy đạo.

Thanh niên Bùi Công sau khi thất vọng về đường công danh, tình yêu, sự nghiệp bèn tìm đến một tu viện trên non cao và diện kiến với Thiền Sư:

- Thưa ngài! Con đã thấy rõ bộ mặt thật của đời nên mong muốn giải thoát khỏi những đau khổ. Thế nhưng, con không có khả năng hành trì một thứ gì lâu dài. Không bao giờ con có thể sống nhiều năm trong một thiền định, học tập, giới luật hay cái gì nghiêm túc tương tự như vây. Con sẽ thối chí và rơi trở vào cuộc đời, dẫu biết rằng mình không còn chịu đựng được. Quyên sinh là biện pháp hay nhất, có lẽ. Thưa ngài ! Vậy thì còn con đường nào ngắn nhất, dễ dàng nhất dành cho những kẻ như con hay không? 

- Có chứ! Thiền Sư một thoáng lạ lùng nhìn người thanh niên rồi trả lời:

- Nếu con trung thực! Nhưng hãy cho ta biết là con đã học những thứ gì? Sở trí ra sao? Có thể có những khả năng như thế nào? Thoảng hoặc, con thường hay tập trung tâm ý nhiều nhất vào chuyện gì? Bùi Công có vẻ nghĩ ngợi, sau đó, y thở dài thườn thượt:

- Ôi! Thực sự thì không có thứ gì! Con chưa nghĩ là mình phải nên như thế này hoặc nên như thế nọ! Vả chăng,mục đích của sự học cũng chỉ đưa đến hư vô và phù phiếm ! Công danh, sự nghiệp giữa cuộc đời này cũng chỉ là giấc mộng đầu hôm. Hiện giờ gia đình con lại khá giả nên con không cần phải làm việc. Riêng về sở thích thì ... tuyệt, con thích đánh cờ tường nhất! Cả đời, dường như tâm trí con chỉ tập trung vào đó thôi. Trong vài cuộc tranh giải gồm những kỳ thủ già giặn bốn phương, thỉnh thoảng con cũng giật được một phần thưởng ưu hạng.

- Rất tốt! Thiền Sư gật đầu:

- Chưa đến nỗi phải bỏ đi. Nhưng mà điều này mới thật là quan trọng, con có niềm tin nào nơi ta không chứ?

         - Con đã chọn lựa.

- Thế nào?

- Ngài là Kiếm vương! Một thời đã là một anh hùng, một Phó Tướng của Hưng Đạo Đại Vương, cùng TUỆ TRUNG THƯỢNG SĨ đã tham dự nhiều trận đánh ác liệt nhất với quân Mông Cổ. Đã có biết bao chiếc đầu của quân bắc phương xâm lăng rơi rụng dưới thanh kiếm của ngài. Thanh niên Bùi Công chợt nói lớn: 

- Lại là Kỳ vương nữa. Ngài đã dùng sức mạnh của đạo đức và trí tuệ để thu phục nơi tu viện này những con ngựa hung hăng nhất, những tay giang hồ kiêu ngạo nhất. Không cần phải nói rằng người ta tín phục ngài như thế nào! 

- Hỡi con, này Bùi Công! Ta muốn hiểu cường độ tín phục ấy ở riêng nơi con thôi. Nghe gọi đúng tên mình, Bùi Công rúng động cả châu thân. Bất giác, thanh niên đưa mắt nhìn Thiền Sư, và y cảm thấy một sức thu hút kỳ lạ không cưỡng được. Bùi Công gật đầu

- Tín phục. Con hoàn toàn tín phục. Thiền Sư chậm rãi quay qua bảo thị giả: - Vậy hãy cho gọi Đại Sư Nguyên Bi đến đây cùng với bàn cờ của y. Người được gọi là một tu sĩ trung niên, vóc người tầm thước, dáng dấp nho nhã, khuôn mặt sáng rỡ, đầy phúc hậu. 

- Nguyên Bi con!

- Bạch thầy, con nghe. 

- Bao nhiêu năm con theo thầy học đạo. Con mời cơm, ta ăn. Ta gọi, con dạ. Ta giẫy cỏ, con cuốc đất ... Tình thầy trò giữa chúng ta thật không có gì đáng phải phàn nàn cả chứ? 

- Dạ, quả thế thật. 

- Ta còn muốn hỏi rõ hơn nữa. Từ trước đến nay, con không hề mảy may nghi ngờ gì nơi ta đấy chứ? 

- Phải nói ngược lại, bạch thầy

Giọng tu sĩ trung niên chợt như viên đá nặng ngàn cân

- Phải nói là con tuân phục thầy một cách tuyệt đối.

- Rất tốt! Vậy này Nguyên Bi ! Ngây bay giờ ta yêu cầu con sự tuân phục “Kim cương bất hoại” đó. 

- Xin vâng. Thiền Sư

Chính là thiền sư Thuần Hậu chợt đứng dậy, bước tới bức tường phía đông. Ở đó có treo 1 thanh kiếm cổ, vỏ nạm bạc khảm xà cừ, nhưng tuế nguyệt đã phủ lên đấy môt lớp bụi đục. Gần nửa thế kỷ nay, ngài không đụng đến thanh kiếm ấy. Cái thời Kiếm vương trai tráng oanh liệt sống dậy dường như mới hôm qua đây thôi. Ngài rút kiếm. Một tiếng động khẽ vang lên. Kiếm đã ra khỏi vỏ. Mũi kiếm sắc lạnh ngời ánh thép xanh biếc. Thiền-sư Thuần Hậu quay lại, đứng thẳng như một cõi tùng gân guốc. 

- Này Nguyên Bi ! Ngài nói chậm rãi

- Con hãy chơi cờ với chàng thanh niên này. Và nghe đây ! Nếu con thua, ta sẽ chém đầu con. Nhưng ta hứa là con sẽ được tái sanh vào một cõi Cực Lạc. Nếu con thắng, ta sẽ chém đầu chàng thanh niên. Suốt đời anh ta mê mải ham thích trò chơi đó, nếu để thua thì chém đầu y chẳng oan tí nào. Hai người lạnh toát sống lưng nhìn Thiền Sư, và trong thoáng giây đó, họ hiểu rằng ngài nói thật.

Thanh niên Bùi Công đứng chết trân, bất động, loáng thoáng theo hơi gió buốt lạnh câu nói xa xưa của Kiếm vương: “Ta ít khi rút kiếm ra khỏi vỏ, rút ra là phải chém!”. Bất giác, thanh niên đưa tay sờ lên cổ mình, mồ hôi lấm tấm, gai lạnh. Đại Sư Nguyên Bi chỉ thoáng một giây sợ hãi như tí gợn trên mặt hồ rồi mất.

Trọn đời bằng vào đức tin tuyệt đối nơi đức Thầy, nên việc giao phó định mệnh không phải là điều đáng suy nghĩ lâu. Giữa thiền đường, hương trầm nghi ngút. Cơn gió lạnh lẽo lùa qua liếp cửa. Thiền sư Thuần Hậu ngồi xuống sau làn khói lung linh mờ ảo, tay nắm chặt đốc kiếm trịnh trọng với phong độ của một bậc Thượng Tướng đời nhà Trần. Không khí đọng lại, trang nghiêm và tĩnh mịch đến ghê người. Cả hai hoàn toàn bị giao động đến cực độ. Họ bắt đầu bước vào ván cờ sinh tử. Ván cờ không còn là trò chơi nữa. Là cái gì nghiêm trọng nhất trên đời này. Ván cờ chính là cuộc đời. Ván cờ chính là sinh tử. Và cả hai hoàn toàn tập trung tâm ý vào đó không một mảy may dám xao lãng. Chỉ vài nước khởi đầu, thanh niên đã sớm hiểu mình đang đối đầu với một địch thủ kỳ tài và già giặn.

Đại Sư Nguyên Bi ung dung, trầm tĩnh của người thiền môn. Đó là những yếu tố đáng ngại. Mồ hôi từ trán Bùi Công chảy dài xuống ngực. Đại Sư Nguyên Bi đã chiếm ưu thế mất rồi Chiến thắng chỉ còn là thời gian. Bùi Công chợt quên ngoại cảnh, quên bản thân, quên cả việc sống chết. Ngay giây phút này

- tình yêu, công danh, sự nghiệp, hận thù

- là những đám mây đen bị xua tan một cách nhanh chóng.

Tâm trí Bùi Công hoàn toàn chú mục vào cái đam mê duy nhất của đời mình. Phong độ, sinh lực, thiện xảo, sự thông minh dễ dàng trở lại với chàng. Thế là Bùi Công khôn khéo gỡ từng thế một. Tuy nhiên, Đại Sư Nguyên Bi vẫn thắng thế. Rất chậm, vững chãi, từng bước vây hãm thành trì, không một sơ hở tối thiểu để cho chàng Bùi Công lập lại thế quân bình. Đột nhiên, Bùi Công bỏ thủ, bỏ cả thành trì, hy sinh quân mã, tung những đòn chớp nhoáng. Lớp chết, lớp khác xông lên với khí thế quyết tử. Lấy công làm thủ là chiến thuật bình thường, nhưng sự hy sinh quá đột ngột, liều lĩnh và táo bạo như vậy thì quả là Đại Sư Nguyên Bi mới thấy lần đầu. Đến lược Đại Sư Nguyên Bi toát mồ hôi, từng giọt, từng giọt rỏ xuống bàn cờ. Bùi Công chỉ chờ có thế. Chỉ cần một thoáng bối rối lưỡng lự của đối thủ là y chém đông chém tây những thế táo bạo

- nhưng chỉ là hư chiêu

- rồi rút về an toàn, bình chân như vại.

- Thưa Đại Sư, đệ tử vây Ngụy, cứu Triệu, hao tổn tâm cơ là chỉ mong cái thế bảo toàn

- Bùi Công thở phào tiếp

- Thật ra, nếu đệ tử không thất vọng tình đời thì không đi những thế tuyệt mạng như vậy. Vì từ bi, vì trung hậu, chơn chất mà Đại Sư đã rơi vào tình trạng mất thế thượng phong. Hiện giờ Đại Sư dẫu hơn quân nhưng chuyện thắng bại khó biết phần ai. Lợi dụng khi quân mã của Đại Sư Nguyên Bi đang tản mạn đó đây, Bùi Công kéo đôi pháo VĂN về giữ trung quân. Binh lính và ngựa ngăn ở ven sông. Một xa chợt đông, chợt tây, chợt tấn, chợt thoái xông xáo giữa chốn thiên binh vạn mã.

 Đại Sư Nguyên Bi bắt đầu thấy mình yếu thế. Tự tin một thoáng lay động là phía bên tả bị viên hổ tướng của địch phá vỡ. Lão ngựa già của đối phương đươc hai chốt hộ vệ chặt chẽ, hờm sẵn đã lâu, bây giờ hung hăng nhảy đến thí mạng. Thế là đôi pháo bất khuất kiên cường của Đại Sư Nguyên Bi bị loại khỏi vòng chiến. Đại Sư Nguyên Bi đã rơi vào thế thủ. Thỉnh thoảng vẫn đánh trả những đòn đầy trầm tĩnh và nội lực nhưng Bùi Công vẫn đón đỡ dễ dàng. Vào phút bất ngờ nhất, thanh niên Bùi Công tung quân dự bị. Hai pháo giữ nhà đồng loạt vọt qua sông, tung đòn tối hậu.

Đại Sư Nguyên Bi tình trạng đã rơi vào cảnh nguy cơ thập tử nhất sinh. Bùi Công len lén đưa mắt nhìn vị Đại Sư. Đấy là một khuôn mặt trong sáng đầy trí tuệ do bao năm tu tập Thiền định.. Ôi! Một gương mặt thật đẹp ở trong một tinh thần trung hậu. Bùi Công nghĩ. Vị tu sĩ này từ hòa và đôn hậu hết mực, mang linh hồn trong sáng như viên ngọc không vết tì nhiễm. Ôi! Đại Sư Nguyên Bi đâu có hắc ám, bụi bặm, hiếu chiến, táo tợn và đa sát cuộc đời như ta ? Ôi! Một nhân cách như vậy mà bị kết liễu cuộc đời thật uổng lắm thay! Còn Ta là gì ? Một kẻ du thủ du thực, vô tích sự, ăn bám mẹ cha và xã hội; nếp sống dơ dáy, hư hỏng, nội tâm đầy rẫy những ham muốn bất chánh và hèn hạ. Giá trị đời ta chỉ có thế thôi. Rơm rác còn có ích hơn ta. Bùi Công nhè nhẹ thở dài. Và lòng từ bi khởi lên nhẹ nhàng tràn ngập lòng chàng. Ôi! cuộc đời vô giá trị của ta nên hi sinh cho cuộc đời có giá trị hơn.

Một thoáng đi qua, Bùi Công khôn khéo tạo những sơ hở kín đáo, chỉ những bậc kỳ vương trứ danh mới biết được. Một thế, hai thế. Vậy là quá đủ cho Đại Sư Nguyên Bi lấy lại thế quân bình rồi chiếm luôn ưu thế tấn công. Thanh niên Bùi Công biết mình sẽ thua, lát nữa thôi, nhưng chàng không đổ mồ hôi, không lạnh lưng, không lạnh gáy. Tâm an tĩnh mênh mông, Từ Bi, Bác Ái vây phủ tâm hồn chàng. Chưa bao giờ mà chàng chờ đợi cái thua

- nghĩa là chờ đợi cái chết

- một cách êm dịu, trong sáng, bình lặng và thanh khiết như vậy. Đại Sư Nguyên Bi ngần ngại. Ngón tay vừa đặt xuống quân cờ định mệnh, vội rút lui lại Cũng vì lòng từ bi, bác ái mà Đại Sư Nguyên Bi không nỡ hạ thủ. Bàn cờ bất động giữa hai người. Đối với những tay cờ ưu hạng, không có thế cuối cùng, Bùi Công hiểu như vậy, nhưng vì đã nguyện hi sinh, bèn đặt tay xuống ... Bỗng một làn khí lạnh lướt qua. Đại Sư Nguyên Bi thoáng thấy thiền sư Thuần Hậu đứng dậy mờ ảo sau làn khói hương. Và một tia chớp phủ chụp xuống đầu chàng thanh niên Bùi Công. Đại Sư Nguyên Bi nhắm mắt lại, khẽ niệm...A DI ĐÀ PHẬT Thiền đường lặng ngắt như tờ. Đại Sư định thần mở mắt ra. mắt trợn tròn, kinh ngạc. Cái đầu với tóc tai rối bù của chàng thanh niên Bùi Công đã bị cạo nhẵn thín. Và giọng thiền sư Thuần Hậu trầm ấm, vang vội bên tai: 

- Chỉ cần có hai điều, Bùi Công con hỡi ! Ấy là sự tập trung TRÍ TUỆ hoàn toàn và lòng Từ Bi, hai yếu tố quan trọng của Đạo Giác ngộ.

Thế mà hôm nay con học được cả hai. Con đã tập trung TRÍ TUỆ có hiệu quả vào ván cờ. Sau đó vì lòng TỪ BI mà con nguyện hi sinh mạng sống của mình. Thôi, con hãy ở lại đây, chúng ta hãy tu tập trong tinh thần đó, ngoài ra chúng ta luôn phải hành sử hạnh TỨ ÂN. 

Giải thoát sẽ là kết quả đương nhiên như mũi tên đến tiêu điểm theo đường nhắm trúng. Thanh niên Bùi Công, đưa tay sờ lên đầu mình, và chàng mỉm cười... ĐÃ NGỘ.

CÓ THIỆN CĂN SỚM LẠI CỬA THIỀN,

CÂU NIỆM PHẬT CHỜ NGÀY CHUNG CUỘC.

                       Nam Mô A Di Đà Phật

 Nghi thức tôn giáo PGHH trước ngôi Tam Bảo ngày Đại Hội Đạo năm 2011.

Nghi thức tôn giáo PGHH trước ngôi Tam Bảo ngày Đại Hội Đạo năm 2011.

 

Comments