2012/10/28 - Tìm hiểu về Quyển Sáu

 Tìm hiểu về QUYỂN SÁU
        Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Kính Gởi : Quí Đồng Hương và Quí Đồng Đạo.

Hôm nay chúng tôi xin trân trọng giới thiệu về Quyển SÁU, còn được gọi là quyển Tôn Chỉ Hành Đạo PGHH hay “Cách Tu Hiền Và Sự Ăn Ở Của Một Người Bổn Đạo” mà Đức Thầy đã viết hồi tháng 5 dl 1945 tại Sàigòn.

Quyển Sáu chỉ có 37 trang trong Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ của Đức Huỳnh Giáo Chủ do BTS.Trung Ương Hải Ngoại/GH.PGHH ấn hành năm 2004.

Có lẽ Quí vị sẽ rất ngạc nhiên và nghi vấn tại sao Giáo Lý (Tôn chỉ Hành Đạo) của PGHH lại mà quá đơn giản và quá ít oi như vậy? Trong khi Tam Tạng Kinh Điển của Phật thì trùng trùng, điệp điệp chỉ đọc qua thôi cả đời cũng chưa hết (vì vậy người ta thường ví Phật pháp sâu dày như rừng thẩm và bao la như biển cả mênh mông).

Tuy nhiên, theo chúng tôi thiển nghĩ thì cả cuộc đời chúng ta vẫn hành chưa nổi Quyển Sách nhỏ nầy, đừng nói chi đến những chuyện đại sự khác. Bởi vì, nếu chúng ta hành đúng những điều căn bản mà Đức Thầy ân cần chỉ rõ trong đây thì chúng ta đã thành PHẬT hết rồi. Và cũng bởi do Đức Thầy:

“Rút trong các Luật các Kinh,

Tùy lòng không ép làm in giảng nầy.”

                                                  (Dặn dò bổn đạo)

Cho nên tuy ngắn gọn mà rõ ràng, khúc chiết và chỉ vỏn vẹn có 37 trang giấy (ấn bản 2004) nhưng nội dung chứa đựng đầy giáo lý nhà Phật để người tin đồ có thể noi theo mà tu hành đến nơi đến chốn.

Trong “Lời Nói Đầu”, Đức Thầy giải rõ:…“Nhưng gần đây có vài kẻ hiểu lầm, hành động một vài điều không hợp với tinh thần đạo đức, trái chủ nghĩa từ bi bác ái và sự cao thượng của giáo pháp nhà Phật. Thế nên điều ấy làm cho quyển sách nhỏ nầy ra đời. Vậy từ nay trở đi tôi ước mong rằng với vài điều sơ lược kể ra sau đây, toàn thể thiện nam tín nữ trong Đạo sẽ dùng trí tuệ mình, suy gẫm gìn giữ ăn ở theo quy tắc đã định, đặng tránh những việc đáng tiếc xảy ra, hầu giữ tròn danh giá của Đạo Phật. Như thế chẳng phụ công ơn của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni đã khai sáng Đạo Phật và đã dìu dắt quần sanh tầm đường giải thoát.”

Sau đây, chúng ta thử lướt qua nội dung quyển sách nhỏ nầy để thấy được những gì mà Đức Thầy chỉ dạy:

- PHẦN MỘT: Đức Thầy giải thích thế nào là: Hạng tại gia và Hạng xuất gia, và Ngài kết luận: “Bàn xét như trên, thấy rằng toàn thể trong Đạo chúng ta thuộc hạng Tại gia Cư sĩ, học Phật tu Nhân vậy.”

- PHẦN HAI: Đức Thầy giải về Tứ Đại Trọng Ân, trong đó có: 1/- Ân Tổ Tiên Cha Mẹ. 2/- Ân Đất Nước. 3/- Ân Tam Bảo. 4/- Ân Đồng Bào và Nhơn Loại. Bởi vì Ngài cho biết: “Đức Thầy Tây An thuở xưa thường khuyến khích các môn nhơn đệ tử rằng: muốn làm xong Hiếu-nghĩa có bốn điều ân ta cần phải hy sinh gắng gổ mới mong làm trọn.” Cho nên hôm nay, Ngài cũng tiếp tục khuyến tấn người tín đồ phải hanh y như vậy mà cố gắng đáp đền Tứ Ân cho trọn vẹn.

- PHẦN BA: Luận Về Tam Nghiệp, Đức Thầy giải thích cặn kẽ:

I)- Thân Nghiêp: (Tội lỗi do xác thân gây nên);

II)- Khẩu Nghiệp: (Tội lỗi do miệng lưỡi gây nên);

III)- Ý Nghiệp: (Tội lỗi do ý tưởng gây nên).

Ba nghiệp chướng ấy khiến cho con người phạm mười điều ác kể ra dưới đây:

THÂN NGHIỆP sanh 3 điều ác: 1.- Sát sanh. 2.- Đạo tặc. 3.- Tà dâm.

KHẨU NGHIỆP sanh 4 điều ác: 1.- Lưỡng thiệt. 2.- Ỷ ngôn. 3.- Ác khẩu. 4.- Vọng ngữ.

Ý NGHIỆP sanh 3 điều ác: 1.- Tham lam. 2.- Sân nộ. 3.-Mê si.

Ở phần nầy, trước khi giải về Tam Nghiệp, Đức Thầy chỉ rõ: “Muốn làm tròn Nhân đạo, phải giữ vẹn Tứ Ân. Nhưng trước hết hãy tránh Tam Nghiệp và chừa Thập Ác, cũng như muốn làm giàu phải tránh đừng cho thiếu nợ”. Là tín đồ PGHH, chúng ta nên cố gắng suy gẫm lời dạy nầy để hành cho đúng, vì Đức Thầy còn có cảnh giác:“đạo của con người kêu bằng ĐẠO NHÂN, và nó là một con đường đi trúng thì sống, bước trật tất chết.”

- PHẦN BỐN: Luận về Bát Chánh. Bát Chánh gồm có:

1.- Chánh kiến. 2.- Chánh tư duy. 3.- Chánh nghiêp. 4.- Chánh tin tấn. 5.- Chánh mạng. 6.- Chánh ngữ. 7.- Chánh niệm. 8.- Chánh định.

Phần nầy rất quan trọng trong Giáo Lý nhà Phật đã được Đức Thầy vừa giải thích vừa chỉ dạy cho chúng ta phải hành cho đúng cách. Vì là cốt lõi của Đạo Phật nên Đức Thầy còn giảng thêm bằng văn vần (thể thơ Lục bát) trong bài “Dặn dò Bổn đạo”:

“Bớt phiền bớt não cuộc đời,

Rán nghe lời dạy vậy thời hành y.

Đạo mầu Bát Chánh rán ghi,

Thứ nhứt Chánh Kiến việc chi xem nhìn.”…

          Ngoài ra, Đức Thầy giải rõ (qua thể thơ Thất ngôn trường thiên) trong Quyển 4 tức “Giác Mê Tâm Kệ” như sau:

“Chữ Bát Chánh rõ ràng trong giấy,

Là chơn truyền của Đức Thích Ca.

Người tu hành cần phải tìm ra,

Cho dân biết mục đầu Chánh Kiến.”…

          Rõ ràng, Bát Chánh Đạo ngoài ý nghĩa là tám con đường đưa con người ra khỏi luân hồi sanh tử, đạt đến Thánh quả A La Hán và Bồ Tát chứng đắc Niết Bàn, Bát Chánh còn là một trong “Tứ Diệu Đề” có năng lực điều trị Bát tà; cho nên khi xưa Đức Phật đã di chúc: “Nơi nào có Bát Chánh Đạo là Chánh Đạo, nơi nào không có Bát Chánh Đạo là tà Đạo.” Và sau nầy Đức Thầy có dạy:

“Diệu thâm Bát Chánh lời truyền giáo,

 Xa thẳm Tứ Đề tiếng giục ông.” 

- PHẦN NĂM: Đức Thầy chỉ dạy về “Cách thờ phượng, Hành lễ và Sự ăn ở của một Tín đồ PGHH” rất chi tiết và minh bạch để bất cứ ai coi qua cũng hiểu rõ và hành dễ dàng. Chính vì vậy mà PGHH mặc dù không có hàng ngũ Tăng Lữ để thay mặt Giáo Chủ đi khắp nơi rao giảng Giáo Lý (như các nhà Sư bên Phật Giáo hay các Mục sư, Linh mục bên Tin Lành, Công Giáo) nhưng con số tín đồ vẫn ngày càng gia tăng, chưa bao giờ suy giảm.

Trong phần nầy, Đức Thầy ân cần nhắc nhở về: Cách Thờ phượng tại tư gia (ngay cả khi ăn nhờ ở đậu với người ngoài), Cách Hành lễ mỗi ngày trước các ngôi thờ phượng, Cách Hành lễ và Cầu nguyện cho người chết trong Tang lễ, Các bài Nguyện trước Bàn thờ Ông Bà, Bàn thờ Phật, Bàn Thông Thiên hay cách niệm Phật sao cho có kết quả (ngay khi đi xa nhà) hoặc trong khi ăn cơm hay ăn chay, phải giữ gìn cho đúng lệ. Luôn cả việc Hôn nhân lo cho con cháu được tốt đẹp, vuông tròn Đức Thầy cũng không quên đề cập đến.

Thêm vào đó, Đức Thầy còn đưa ra “Những điều phải tránh hẳn hoặc đuợc châm chế hoặc nên làm” như: Uống rượu, Thuốc phiện, Cờ bạc, Đối đãi các tăng sư, Đối với chùa chiền, Đối với các tôn giáo khác và nhân sanh, Để tóc, Sự học, Thể dục, Ăn ở, Cách làm ăn, Điều kiện vào Đạo…Cuối cùng, Đức Thầy nhắn nhủ: “Nên nhớ rằng: Đức Phật sẽ dìu dắt và ủng hộ những kẻ nào làm ăn chơn thật, hiền lành đúng theo Giáo lý của Ngài; chớ không bao giờ Ngài lại ủng hộ những kẻ gian tà xảo quyệt, làm các việc hung ác ngông cuồng trái những lời mà Ngài đã chỉ dạy.”

Quý vị thử nghĩ xem, trên thế gian nầy có vị Giáo Chủ nào quan tâm chỉ dạy môn đồ của mình một cách hết sức tận tường, chu đáo và tỉ mỉ từng mọi cử chỉ, hành động, lời nói, đến cách suy nghĩ trong cuộc sống hằng ngày như Đức Thầy không? Hẳn là không vậy.

- PHẦN SÁU: là “Lời Khuyên Bổn Đạo” nhưng nội dung là Tám Điều Răn Cấm. Cũng như các Tôn giáo khác (như bên đạo Phật, Tỳ kheo giữ 250 giới còn Tỳ khoe ni giữ 348 giới), Đức Thầy đã đưa ra Tám Điều Răn Cấm coi như Giới Luật để người tín đồ nương theo đó mà trau sửa thân tâm, hành y như những giáo điều nầy hầu có thể lần bước lên đường giải thoát.

Tám điều Răn cấm tuy thấy giản dị, nhưng nếu người tu chịu hành trì chín chắn, sẽ được công dụng vô biên. Như có lần Đức Thầy sắp 8 con số 8 thành bài toán cộng rồi cộng thành 1.000 như sau:

888

  88

+  8

    8

    8

              1.000

Đồng thời, Đức Thầy còn nói: “Đây là phần sự của bài toán thôi, còn phần lý của nó là tám điều răn cấm. Nếu ai giữ đúng không vi phạm sẽ được 1.000 việc phước nhân. Một ngàn việc phước nhân ấy có diệu năng đưa mình đến Hội Long Hoa hay về cõi Cực Lạc, giải thoát sanh tử.”

Kính thưa Quý vị.

Do đó, nếu chúng ta Học cho kỹ, Nghĩ cho tường, Hành cho đúng Quyển Sáu nhỏ nhắn nầy thì chắc chắn sẽ thành PHẬT.

Đức Thầy từng chỉ dạy:

“Phật tai tâm chớ có đâu xa,

Mà tìm kiếm ở trên non núi”. (Q.2)

Hoặc:

“Đến ngày biển cạn non mòn,

“Tứ Ân đã trả chẳng còn tội căn.”

(Cho Ông Cò Tàu Hảo)

Trong Kinh Kim Cang, Phật bảo:“Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng, nhược kiến chư tướng phi tướng, tắc kiến Như Lai.” (Như Lai là chỉ cho Phật Pháp Thân sẵn có của chúng ta, Phật Pháp Thân đó là cái thể chẳng sanh chẳng diệt sẵn có của mọi người).

Trong PHÁP BẢO ĐÀN KINH, Tổ bảo:“Nầy thiện tri thức, phàm phu tức Phật, phiền não tức Bồ Đề. Niệm trước chấp cảnh, tức phiền não, niệm sau lìa cảnh, tức Bồ Đề”.

Phật Pháp ở ngay thế gian nầy, chớ không ở đâu xa lạ. Không thể lìa thế gian mà có giác ngộ. Đức Phật cũng giác ngộ ở thế gian nầy.

Trong Kinh đã giải:“Tam Nghiệp hằng thanh tịnh, đồng Phật vãng Tây Phương” Điều nầy, Đức Thầy cũng có giải rõ:

            “Điạ ngục cũng tại Tâm làm quấy,

             Về thiên đàng Tâm ấy tạo ra.

             Cái chữ Tâm là Quỉ hay Ma,

             Tiên hay Phật cũng là tại nó.

             Tu với tỉnh biết làm chẳng khó,

             Nếu lặng Tâm tỏ ngộ Đạo mầu.”(Q.4)

Phần đông ai cũng muốn tu cho mau thành Phật (và chỉ muốn đi tìm cứu cánh cho mau, nhưng vội mà quên đi phương tiện). Thử hỏi xưa nay có ai chưa hành cái thấp mà đạt được cái cao không ?

Vì vậy, chúng ta cũng nên đọc thêm bài “ĐƯỜNG TRUNG ĐẠO CỦA PHẬT” mà Đức Thầy đã viết tại Bạc Liêu năm Nhâm Ngũ để suy gẫm cho tận tường và hành trì cho chính xác:

1.- Không nên trưởng dưỡng xác thịt quá ư sung sướng như: Ăn nhiều, ngủ nhiều, chẳng lo làm công chuyện, chẳng học hỏi, vì sung sướng thái quá thì sanh nhiều dục vọng mê đắm, làm cho trí Đạo tối tăm, không thể đạt huệ được.

2.- Không nên hành xác hay ép xác thịt thái quá như: phơi nắng dầm sương, bỏ ăn, bỏ ngủ, làm lụng quá sức của mình, vì ép xác quá độ thì hay sanh bịnh hoạn nhiều, người mà đa mang bịnh tật rồi, tinh thần kém cỏi, mệt nhọc, trí hóa lu mờ, không đủ sức mà học Đạo đặng.

Nên người biết Đạo chẳng ép xác thái quá mà chẳng để nó sung sướng quá độ, chỉ ăn ngủ có chừng mực, làm việc vừa với sức mình, gìn giữ sức khoẻ mới mong học được đạo pháp.

Vậy Phật chẳng buộc ai phải ăn ở khổ hạnh và cũng chẳng biểu ai ăn ở sung sướng, chẳng ép ai ăn chay, chẳng xúi ai ăn mặn, tùy theo trình độ và lòng nhơn của mình.

Điều cần yếu là phải:

- Làm hết các việt từ thiện,

- Tránh tất cả điều độc ác,

- Quyết rửa tấm lòng cho trong sạch.

 

Nam Mô A Di Đà Phật !

 

TRƯƠNG VĂN THẠO

 

Comments