2012/02/17 - MA PHẬT

MA PHẬT

Kinh Pháp Hoa chép:“Phật vị nhất đại sự nhân duyên xuất hiện ư thế.” (Phật vì một nhân duyên lớn mà có mặt trên đời). Nếu chúng sanh không có khổ đau, do vô minh tích luỹ, thì đức Phật không thị hiện để cho biết thế nào là Ma là Phật. Và nếu không biết tánh Phật vững như Bàn Thạch (tự tánh có Phật), thì lũ quỷ lũ ma sẽ chen vào phá rối.

Đức Thầy cho biết:“Bởi đời nầy pháp môn bế mạc, thánh Đạo trăn vu, người thì tâm trí tối đen, đời lắm Ma Vương khuấy rối.” Và Ngài còn tiết lộ:  

          “Thời kỳ nầy nhiều quỷ cùng ma,

            Trời mở cửa Quỷ Vương xuống thế.”

                         (Quyển 4, Giác Mê Tâm Kệ)

Sau đây chúng ta thử tìm hiểu trong các quyển “Phật Học Từ Điển” để biết thế nào là Ma, để mà diệt Ma và biết Phật ra làm sao để mà theo học Phật.

MA: Gọi theo chữ Phạn Ma-la (Mara). Ma-la tức là Ma vương, chúa loài thiên ma, vị tha hóa tự tại thiên vương ở cảnh thứ sáu cõi Dục giới. Vị Ma ấy ưa ngăn cản các bực tu học, chẳng để cho thành Thánh, thành Phật.

Nhưng khi ngăn cản, thử lòng chẳng được, thì trở lại phục tùng, kính trọng. Vị Ma ấy có cung điện rực rỡ (Ma cung), có binh tướng oai hùng (Ma quân), có dân chúng đông đảo (Ma dân), có đoàn phụ nữ diễm lệ tiếp tay mà mê hoặc nhà Đạo (Ma nữ), cùng nhau xét những phương pháp ngăn trở chánh Đạo (Ma thiền).

Về sau, chữ Ma dùng trại nghĩa ra. Đối với bực tu học, Ma là kẻ giết hại (sát giả), kẻ che lấy (chướng giả), kẻ dữ (ác giả). Tóm tắt chữ Ma có nghĩa: Kẻ nào, pháp nào làm não loạn tâm thân, ngăn trở pháp lành, cướp của cải nền công đức, giết mạng vận của nền trí huệ. Đó là Ma.

Có tám thứ Ma (Bát ma):

1)- Phiền não ma. 2)- Âm ma (ngũ âm, ngũ uẩn). 3 )- Tử ma (chết). 4)- Tha hóa tự tại thiên tử ma (những thần tiên, tay sai của ngài Thiên hoá tự tại vương).

Lại thêm vào đó bốn thứ Ma nữa: 5)- Vô thường Ma. 6)- Vô lạc Ma. 7)- Vô ngã Ma (khư khư nhận lẽ không có ta, không thấy cái chơn ngã của mình). 8)- Vô tịnh Ma.

Bốn thư ma trước là Ma phàm phu, bốn thứ ma sau là Ma nhị thừa (Thinh văn thừa, Duyên giác thừa).

Lại có Thập ma là:

1.- Uẩn ma: Ngũ uẩn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức. Năm món ấy hiệp thành thân của ta, có sức che lấp chánh đạo, phá hoại huệ mạng.

2.- Phiền não ma: các mối phiền não: Tham lam, hờn giận, ngu si, chẳng hiểu sự và lý, che lấp chánh Đạo, phá hoại huệ mạng.

3.- Nghiệp ma: Cái ác nghiệp của ta tạo ra bởi các sự ác bằng Thân, Khẩu, Ý, che lấp chánh Đạo, phá hoại huệ mạng.

4.- Tâm ma: Tấm lòng tự cao, khinh ngạo, che lấp chánh đạo, phá hoại huệ mạng.

5.- Tử ma: Thọ mạng của ta có hạn, cái chết đến ngăn trở việc tu hành, phá hoại nhà tu hành, phá hoại cái huệ mạng của ta.

6.- Thiên ma: Vị thiên vương cảnh trời thứ sáu cõi Dục giới với chúng ma của Ngài, dùng vô số phương thế mà phá hoại nhà tu niệm.

7.- Thiện căn ma: Vì chấp trước rằng mình có căn lành, phước đức, nên chẳng tăng trưởng việc tu hành, sự ấy che lấp chánh đạo, phá hoại huệ mạng.

8.- Tam muội ma: Nhà tu học ham giữ lấy phép Thiền định mà mình đã được, chẳng cầu tinh tấn thêm, cảnh ấy che chánh đạo, phá hoại huệ mạng.

9.- Thiện tri thức ma: Bực thông hiểu đạo lý mà tham tiếc cái pháp, chẳng mở mang, chẳng chỉ dạy cho người khác, bực ấy che lấp chánh đạo phá hoại huệ mạng.

10.- Bồ đề pháp trí ma: Đối với pháp Bồ đề, khởi sanh trí huệ, nhưng còn chấp trước, tức nhiên che lấp chánh đạo, phá hoại huệ mạng.

PHẬT Buddha. Cũng đọc: Phật đà. Phật là tiếng Phạn, dịch nghĩa là Giác giả (người sáng suốt). Ấy là tiếng để xưng bực Viên giác (Giác ngộ hoàn toàn). Phật, Phật đà, tức người đã tự giác, lại giác ngộ chúng sanh, và hai cái hạnh tự giác và giác tha ấy Ngài đã làm trọn vẹn rồi. (Tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn).

Thông thường trong các Kinh, tiếng Phật dùng để chỉ Đức Thích Ca Mâu Ni. Vì Ngài là Phật hiện thời ở cõi nầy, người ta cữ tên, nên gọi là Phật. Khi Ngài đắc Đạo ở cội cây Bồ đề, biết rằng mình đã sáng suốt hoàn toàn, biết rằng mình đã từng sanh ra mà cứu thế một cách đầy đủ rồi, Ngài bèn tự xưng là PHẬT.

Theo các Kinh Điển, cả muôn, cả triệu năm mới có một Đức Phật ra đời mà dìu dắt chúng sanh.

Hiện nay, trong không gian, có vô số Thế giới và vô số Phật. Đức Thích Ca Mâu Ni là Giáo chủ trong thế giới Ta bà nầy. Có Phật quá khứ, Phật hiện tại và Phật vị lai. Song, Đức Thích Ca là Phật hiện tại trong cõi Tam thiên Đại thiên nầy. Trong cái kiếp nầy gọi là hiện kiếp, có một ngàn Đức Phật lần lượt ra đời, mà đã ra đời bốn Đức Phật rồi, kể luôn Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni .

Nhũng ai mới thọ giới tu tại gia hay xuất gia, đều nguyện ba câu qui y, mà câu qui y Phật đứng đầu: Qui y Phật ! Qui y Pháp ! Qui y Tăng.

Những người tu Đạo Phật, nên thường niệm danh hiệu Phật, sẽ được các sự yên ổn và Phước Đức: Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật ! v.v…

Đức Phật Thích Ca có dạy rằng: Bao giờ Phật cũng thường trụ cõi thế. Chớ nói Phật nhập Niết bàn là chẳng còn hộ trợ đâu. Hễ người tu hành có lòng tin tưởng và tin tấn thì được gần Phật luôn luôn, được sức lành của Phật che chở và được vào vòng hào quang của Phật luôn.

Theo thuyết Đại thừa, các chúng sanh vốn có cái tánh Phật, và nếu họ tin tấn tu hành, ắt sẽ thành Phật. Cho nên Đức Phật có giảng trong Kinh Phạm võng rằng:“Nhữ thị đương thành Phật; Ngã thị dĩ thành Phật.” (Các ngươi là Phật sẽ thành; còn ta là Phật đã thành). Điều nầy, Đức Thầy cũng có nhắc nhở:

        “Ngài bèn xét ở trong Phật chủng,

         Các chúng sanh đều có như Ta.

         Bị vô minh vọng tưởng vạy tà,

         Nên quay lộn Ta bà cõi khổ.”

                        (Quyển 5, Khuyến Thiện)

Trong Kinh điển còn cho biết Đức Phật có ba thân:

1.- Chơn thân hay pháp thân, tức là cái thể Như Lai trường tồn mà Phật đã có trước khi sanh ra làm Thái tử Thích Ca.

2.- Ứng thân hay hiện thân là cái thân hiện ra ở cõi đời nầy, từ lúc giáng sinh cho đến khi nhập Niết bàn.

3.) Hóa thân hay thần thông biến hóa thân, tức là cái thân mà Đức Phật tùy tiện biến hóa ở chỗ nầy hoặc ở chỗ khác để độ đời.

Bởi Phật là bậc sáng suốt hoàn toàn, trí và lực đầy đủ, Ngài có muôn hạnh, nên Ngài được xưng tặng bằng mười Đức hiệu nầy: 1/. Như lai, 2/. Ứng cúng, 3/. Chánh biến tri, 4/. Thiện thệ, 5/. Minh hạnh túc, /6. Thế gian giải, 7/. Vô thượng sĩ điều ngự trượng phu, 8/. Thiên nhơn Sư, 9/. Phật, 10/. Thế tôn.

Ngoài ra, người ta còn xưng Phật bằng mấy Danh hiệu nầy: Vô thượng Sư, Vô thựơng thuyền Sư, Đại trượng phu, Nhơn trung Hương tượng, Sư tử, Long vương, Nhơn trung Ngưu vương, Tịnh liên hoa, Vô Sư độc giác, Đại thí chủ, Đại Sa môn, Đại Bà la môn, Thiên tôn, Thiên trung Thiên.

Phật cũng là tiếng nói tắt, có nghĩa: Phật Pháp, Phật Giáo tức là Đạo lý của Phật. Như nói: Tu Phật, Học Phật…

Vừa qua chúng ta đã có được khái niệm về MA, PHẬT. Tiếp đến là tìm học về những lời chỉ dạy của Phật và Tổ Thầy.

Đức Phật cho biết thông thường có 40 loại Ma:

-Mười món Ma về Thọ ấm.

-Mười món Ma về Tưởng Ấm.

-Mười món Ma về Hành Ấm.

-Mười món Ma về Thức Ấm.

Ở đây, chúng tôi chỉ xin trích ra hai loại Ma điển hình cho phần nầy mà thôi.

1/-TÂM BUỒN RẦU VÔ HẠN.

Người tu Thiền định, khi cảnh cũ đã mất, địa vị mới chưa chứng, tự thấy bơ vơ; gặp cảnh gian nan nguy hiểm, sanh tâm buồn rầu vô hạn, như ngồi trên chông sắt, như uống thuốc độc, tâm chẳng muốn sống, thường cầu xin người giết giúp thân mạng mình, đặng sớm được giải thoát. Đây là trong khi tu hành, hành giả thiếu phương tiện để lướt qua những cảnh ấy. Nếu liễu ngộ thì không hại; còn mê lầm chẳng biết, hành giả cho mình chứng Thánh, thời bị Ma ưu sầu ám ảnh, rồi tự cầm gươm dao lóc lấy thịt mình, ưa bỏ thân mạng, thường hay lo rầu hoặc vào ở trong non rừng rú, không muốn thấy người, mất tâm chánh định, sau chết rồi đọa vào đường Ma.

2/.- CHẤP NĂM MÓN NIẾT BÀN HIỆN TẠI.

Người tu Thiền định, khi thọ ấm hết, xét cùng cội gốc của sanh loại, khởi ra chấp năm chỗ Niết Bàn: a)- Chấp dục giới là cảnh Niết Bàn, b)- Chấp cõi Sơ thiền là Niết Bàn, c)- Chấp Nhị thiền là Niết bàn, d)- Chấp Tam thiền là Niết bàn, e)- Chấp cõi Tứ thiền là Niết bàn.

Vì hành giả mê muội tánh Bồ đề, chấp năm cảnh vui cõi trời hữu lậu mà cho là vô vi Niết bàn, nên đọa vào ngoại Đạo...

Đức Phật có dạy: Này A Nan! mười cảnh Ma về Hành Ấm nầy, là do hành giả dụng tâm sai lầm nên mới sanh ra như vậy. Vì hành giả mê mờ không biết, tự cho là chứng Thánh, sanh đại vọng ngữ, nên đọa vào địa ngục vô gián. Vậy các ông nên đem các việc Ma nầy, truyền dạy cho chúng sanh đời sau, chớ để cho nguời tu Thiền bi tâm Ma khởi lên làm hại đến thế. Các Ông phải bảo hộ người tu hành đi thẳng đến đạo Bồ đề, chớ để cho họ găp con đường chia tẽ. (Tìm đọc Bài thứ 15 trong “Phật Học Phổ Thông” của HT Thích Thiện Hoa).

Thuở xưa, Tổ Ưu Bà Quật Tôn Giả đang nhập định, bị thiên Ma Ba tuần khuấy nhiễu…Đến khi xuất định, Ngài dùng thần thông hàng phục được thiên Ma. Sau khi chúng đã hối ngộ quy y Tam Bảo rồi, vì cảm hồng ân tế độ của Tổ Sư, nên đến xin cúng dường Ngài một bữa cơm để tỏ lòng tri ân. Tổ sư dạy:“Ta vì chuyên lo tu hành không giờ rảnh để đi thụ trai. Ta chỉ muốn xem một việc, nếu ngươi bằng lòng, thế là đền ơn cho ta rồi.” Thiên Ma: “Dạ, đệ tử xin vâng.” Tổ bảo:“Khi Phật ra đời đã có ngươi, vậy trong lúc đó Phật cùng các vị Thánh chúng như thế nào ? Hôm nay ngươi hóa hiện lại cho ta xem thử.” Thiên Ma thưa:“Con xin vâng lời của Tổ Sư dạy. Nhưng khi con hóa hiện ra Phật, xin Tổ Sư nhớ đừng LẠY, vì sợ tổn phước con nhiều.” Tổ Sư hứa lời.

Thiên Ma ba tuần liền biến mất, trong giây phút hóa hiện ra Đức Phật, thân vàng rực rỡ, đủ 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp, hào quang sáng chiếu cả một gốc trời, trong rừng từ từ đi ra. Nào là Ngài Xá lợi phất, Mục Kiền Liên, A Nan, Ca Diếp đứng hầu hai bên oai nghi tề chỉnh, đủ 1.250 vị đệ tử, rần rộ theo sau…

Tổ Ưu Bà Quật Tôn Giả thấy Phật đi đến phóng hào quang rực rỡ, các vị Thánh chúng theo hầu, oai nghi tề chỉnh v.v…nên hết sức vui mừng, liền đứng dậy kỉnh lễ, mà quên lời hứa trước kia. Lúc bấy giờ Thiên Ma biến mất.

Kính thưa quý đồng đạo, người tín đồ PGHH chúng ta xem qua đoạn nầy, nên xét nghĩ: Mặc dù Tổ đã biết trước là Ma sắp hiện ra Phật và có hứa hẹn trước là “không LẠY”, nhưng đến khi Ma hiện ra còn quên, không phân biệt là Ma hay Phật. Do đó, nếu chúng ta tình cờ gặp cảnh ngộ như thế, thử nghĩ trong tâm chúng ta như thế nào? Rõ ràng, sự khác biệt giữa MA và PHẬT rất khó mà nhận biết, nếu chúng ta không hiểu biết cho tận tường thì rất dễ dàng nhầm lẫn.

Đặc biệt, khi đề cập đến chữ QUỶ MA, cố đồng đạo Thiện Tâm trong quyển “Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ Chú Giải” có giải thích như sau:

QUỶ VƯƠNG: Vua Quỷ, Quỷ chúa, kẻ cầm đầu trong hàng Quỷ. Theo Phật học Từ điển thì quỷ có nhiều loại, tựu trung chỉ có hai hạng:

            1- Hạng quỷ có tánh lành, hay ủng hộ người tu hiền.

           2- Hạng quỷ hung ác thường hay phá khuấy dân chúng và Phật pháp, hiểu nghĩa cũng như MA VƯƠNG.

        Nhưng chữ Quỷ Vương ở đây là chỉ cho loài quỷ hung ác, đối với các Đạo giáo, nhứt là Đạo Phật. Chúng bày ra nhiều chi phái, nhiều học thuyết, nhiều hình thức, bùa linh phép thuật, đoán tâm lý, dị đoan mê tín..v.v…để phá hại Phật pháp. Trong Giảng “Mười Một Hồi” Ngài Huệ Lựu đã nói:

“Năm năm sáu tháng cơ hàn,

Quỷ Vương gây loạn nào an thế trần.

Chỗ nào nó cũng muốn giành,

Thương cho Tần Quốc mười phần còn hai”.

        Ngày nay, Đức Huỳnh Giáo Chủ cũng bảo:“Tam thiên lục bá khắp tràng hại dân”.(Thiên lý ca) Hoặc là:

            Tam thiên lục bá giáng lâm trần,

              Khóc tử lang tâm biến họa dân.

              Tà quái hạ ngươn khai ác chiến,

              Ất niên bình thự kiến Quân thần”.

                                    (Đức Thầy đáp họa Ô. Huỳnh Hiệp Hòa)

        Và:
             “Bàn môn tài phép nào tường,

                 Kêu Trời giậm đất cũng thì dạ rân.

                 Nói cho trần thế liệu toan,

                 Chớ theo tả đạo mà tan xác hồn”.(Sám Giảng, Q.3)

Hay là:

Đạo với lý từ đây nhiều chỗ,

Phải lọc-lừa cho kỹ mà nhờ.

Chọn nơi nào đạo chánh phượng thờ,

Thì mới được thân sau cao-quí. (Q.4, GM Tâm kệ)

Ngài cũng nói rõ, giữa thời nầy có rất nhiều mối Đạo ra đời, tà chánh lẫn lộn:“Tam thiên lục bá khắp tràng hại dân”. (Thiên lý ca) Vậy ai muốn tu hành, hãy dùng trí sáng suốt của mình mà chọn lọc cho kỹ, xem nền Đạo nào thật sự là giải khổ cho chúng sanh. Và có đủ giới luật, tôn chỉ, cũng như phương pháp tu hành, để đưa chúng sanh đến mục đích giải thoát mà nương theo, tất tương lai được kết quả cao quí. Bằng ngược lại, sẽ lạc vào tà thuyết, mê tín, rất nguy hại cho đời mạng của ta.

Hiện giờ chánh tà còn đang lẫn lộn, nhưng đến ngày Phật Tiên lập hội Long Hoa, sẽ có cuộc chọn lọc, khi ấy sự chơn giả tà chánh rất phân minh:“Long Hoa Tiên Phật đáo Ta bà, Lừa lọc con lành diệt quỉ ma”.(Thức tỉnh một nữ Tín đồ)

Lại thêm, “Trời mở cửa Quỷ Vương xuống thế ”, chúng chủ trương bày ra nhiều học thuyết, nhiều ngành, nhiều phái, để mê hoặc chúng sanh. Thế nên Đức Thầy báo tin trước cho mọi người được rõ, hãy dùng trí sáng mà nhận định kỹ càng, kẻo bị rơi vào cạm bẫy của chúng, mà chuốc lấy sự sầu khổ.

Bọn Quỷ Vương thường hay khoe khoang cổ võ, để lôi kéo quần chúng về mình, mọi việc đều phỏng tay trên để tranh đoạt tài lợi, vị danh, chẳng khác nào thuyền gặp gió. Nhưng khi đã chạy trớt ngoài biển khơi thì chúng mới hết huênh hoang tự đắc. Còn đối với sự tu hành, nếu kẻ nào tham muốn cao sang quyền tước, tức là kẻ dối tu.

Vậy những ai là người hữu duyên cùng Phật pháp, hãy sớm quay về với gốc lành Đạo cũ:“Cả kêu lớn nhỏ quay vìa, Trên hòa dưới thuận chớ lìa chớ phân”.(Thiên lý ca) và gấp rút tu sửa thân tâm, trau giồi đức tánh, cộng với hai thời lễ bái: sáng chiều phải chuyên cần, cùng chí tâm khẩn nguyện, thì chắc chắn sẽ được:“Chầu Phật hòa vui cõi Đại Đồng”.(Cho bà Năm Cò)

Lại nữa, chúng sanh đã gây nghiệp tội ác từ lũy kiếp, nên nay bị luật trời phân xử, mở cửa cho các loài ma quỷ xuống thế, gây tai họa chiến tranh, bệnh chết cho sanh linh. Do đó Đức Thầy phải gấp rút lâm phàm mở cơ cứu độ, để chúng sanh kịp thời cải dữ về lành hầu vượt qua cảnh sầu khổ.

          Đức Thầy còn kể lại, thời gian Đức Thích Ca ngồi tham thiền tại gốc Bồ Đề, gần bờ sông Ni Liên Thiền, bọn Ma Vương Quỷ quái cũng tìm đủ cách theo phá khuấy, nhưng tâm Ngài vẫn an nhiên định tĩnh và dùng thần thông nghị lực hàng phục được chúng. Tuy đã khâm phục Phật, song lòng chúng Ma còn căm tức mãi nên phát thệ:“Hiện giờ bọn ta phá Phật không được, nhưng cũng thệ quyết qua đời sau sẽ phá hại Phật pháp và cả đồ chúng cho kỳ được mới nghe”. Vì thế từ độ ấy đến nay, lúc nào cũng có chúng Ma quỷ: hoặc dùng áp lực bên ngoài, hoặc len lỏi vào nội bộ để tìm đủ cách phá hại nền Phật pháp.

        Do đó, Đức Thầy kêu gọi tất cả môn đồ nhà Phật, trong giới xuất gia hay hàng tại gia cư sĩ, từ đây hãy rán kiên tâm bền chí trên đường tu học và gắng sức rèn luyện thân tâm cho được trọn lành trọn sáng. Được thế, chẳng những không bị chúng quỷ ma nhiễu hại mà còn đặng chứng thành Đạo quả. Và chúng ta phải tin chắc rằng: hết hồi khổ công hành Đạo, dĩ nhiên phải tới lúc giải thoát an vui, và khi đó nhà tu sẽ thỏa lòng mãn nguyện./.

 

        Nam mô A Di Đà Phật !

        TRƯƠNG VĂN THẠO

Comments