2012/06/10 - Tu là đổi cách sống mới

TU LÀ ĐỔI CÁCH SỐNG MỚI

                          “Đem nguồn sống mới cho nhơn loại,

                           Để tiến, tiến lên cõi đại-đồng.”

                                                                        (Tết ở Chiến-Khu)

         Hôm nay chúng tôi xin trình bày đề tài “Tu là đổi cách sống”. Thông thường người ta có cái quan niệm: Tu là phải vào chùa, tu là phải vào am cốc, núi non, tu là phải cạo đầu, tu là phải để tóc, ly gia cắt ái, xuất gia đầu Phật mới gọi đó là tu. Theo tôi nhận xét cái quan niệm như vậy chưa chính xác lắm, vì chúng tôi tìm hiểu qua Giáo Lý của Phật Giáo Hòa Hảo, Đức Thầy cho biết: “Cái hành đạo đúng theo ý tưởng xác thực của nó là làm thế nào phát hiện được những đức tánh cao cả và thực hành trên thiệt tế bằng mọi biện pháp, đem cái phước lợi cho toàn thể chúng sanh, thì đó là sự thỏa mãn trong cuộc đời hành đạo của mình.”

         Nhận xét như trên chúng ta thấy rằng tu chỉ là đổi cách sống, tu là sửa, sửa xấu ra tốt, sửa dốt thành thông, sửa hư hèn thành người đúng đắn, còn về những hình thức đó là phương tiện mà thôi, chớ không phải là mục đích của nhà tu.

         Theo sự tìm tòi hiểu biết của chúng tôi trình bày chắc cũng còn nhiều chỗ khiếm khuyết, quí độc giả và quí đồng đạo có xem qua, mong rằng quí vị cũng hoan hỉ và đóng góp thêm cho bài viết được thêm phần phong phú, chúng tôi thành thật biết ơn.

         Đề tài tu là đổi cách sống, theo sự nghiên cứu của chúng tôi có rất nhiều chi tiết, nhưng chúng tôi chỉ bố cục có hai phần chính:

1.- LỐI SỐNG CŨ

2.- LỐI SỐNG MỚI

A.- LỐI SỐNG CŨ

 

“Đừng quen thói cũ làm càn,

Trộm gà cắp vịt xóm làng ghét vơ.”

                                                                                         (Q.3, Sấm Giảng)

         Chưa tu, thông thường con người hay làm theo cái thói quen của mình ở ngoài đời, hễ thích cái gì là làm theo cái nấy, khỏi phải cần suy nghĩ, mặc dù việc đó tội lỗi xấu xa, gây mất hạnh phúc, thân bịnh hoạn, mất phẩm cách của con người, mất lòng mọi người, thậm chí hại người để lợi cho mình dù việc làm đó giết người họ cũng có thể làm.

         1.- Vì sự sống, bán rẻ trinh tiết cũng phải làm cô gái điếm, những hạng ngươi nầy không còn nghĩ về cái danh giá, họ rất xem thường bản thân mình, hễ có tiền trang trải cho sự sống là được, tội lỗi tù đày không nghĩ đến, bịnh truyền nhiễm cũng chẳng sợ:

Nhi nữ đời nay ôi hỡi ôi.!

             Lãng chơi mất nết chán lòng tôi,

             Từ khi làn sóng văn minh đến,

             Sẽ khiến nhơn luân phải thục lùi.

             Áo mỏng, quần the coi tấp nập,

             Đầu quăn, môi đỏ dập dìu thôi.

             Đem thân đổi lấy điều sung sướng,

             Nhục nhã Rồng Tiên thậm chí rồi.   

                                                                     (Thanh-Sĩ)

         2.- Vì sự sống phải làm nghề nấu rượu, hại biết bao nhiêu gia đình đổ vỡ hạnh phúc, người ghiền rượu hại bản thân mất hết lý trí, gây phiền hà cho gia đình cho xã hội, mọi người khinh bỉ, khi rượu vào giống như người bịnh tâm thần, nhiều khi gây chết người vì tai nạn giao thông. Nên người nấu rượu phải gánh lấy tội lỗi:

 Thứ rượu nó thường hại thế gian,

              Say sưa la lối náo dân làng.

              Khi chưa cụng chén còn nhân nghĩa,

              Chừng nhậu vài ly chưởi lộn vang.

              Cô bác xóm diềng nghe khoát ghét,

              Vợ con gia đạo luống bầm gan.

              Nhiều khi ngã gục nơi bờ bụi,

              Vì rượu hư thân biết mấy ngàn.

                                                                     (Thanh-Sĩ)

         3.- Vì sự sống của bản thân và gia đình, phải hành nghề đồ tể, sát sanh hại mạng đâm thuê chém mướn, gây ra hậu quả khôn lường, tội lỗi chất chồng nào hay nào biết, nhiều khi binh vực một lý tưởng một thể chế chính trị và chỉ vì quyền lợi của một người, của một nhóm người, của một quốc gia, họ phải dùng thủ đoạn giết người để họ được sống:

 “Ác thứ bảy Sát nhơn gây vạ,

               Tánh hung hăng đâm chém chặt bầm.

               Chất chứa điều hung dữ trong tâm,

               Chờ đắc thế ra tay hạ sát.

               Viết đến đây động lòng rào rạt,

               Gẫm nhiều người bội bạc thâm ân.

               Nào kể chi là đạo Quân Thần,

               Tôi giết Chúa con đành sát Phụ.

               Lúc nguy cơ Tớ mong hại Chủ,

               Trò giết Thầy tội ấy đáng không.

               Thêm chồng giết vợ, vợ giết chồng,

               Niềm huynh đệ cùng nhau xâu xé.

               Cũng hiếm lúc con còn giết mẹ,

               Giành của tiền cốt nhục giết nhau.

               Tranh lợi danh giết lẫn đồng bào,

               Tình nhơn-loại phân chia yểm bách.

               Giết sanh vật đầy lòng kiêu cách,

               Tưởng rằng mình như thế là ngoan.

               Khuyên bá-gia bá-tánh việt-đàn,

               Chớ sát hại mạng người như thế.”

                                                            (Q.5, Khuyến Thiện)

         4.- Vì sự sống nên “bần cùng sanh đạo tặc” (sống nghèo khổ phải sanh ra trộm cướp) gây nên tội lỗi không hề biết đến, phải luân hồi đền trả:

  “Ác thứ sáu ấy là Đạo tặc.

                             Lấy của người sắm ăn sắm mặc,

                             Chẳng kể công nước mắt mồ hôi.

                             Phá lương dân dạ luống bồi hồi,

                             Ngày làm lụng đêm lo gìn giữ.

                             Trốn pháp luật tập tành đủ thứ,

                             Nào đào tường khoét vách khuân đồ.

                             Tội chập-chồng đâu biết ở mô,

                             Trốn người khỏi trốn trời sao khỏi.” (Q.5) 

         Hay là:

                        Tạc bích xuyên tường ý bất hưu,

                        Thiên ban bách kế khổ vinh cầu.

                        Kim sanh cẩu đắc tha nhơn vật,

                        Bất giác chung thiên thọ mã ngưu.

Tạm dịch:    

     Khoét vách đào tường ý nghĩ đâu,

                      Ngàn mưu trăm kế nhọc lòng cầu.

                      Của người dầu có ngày nay được,

                             Không biết ngàn đời kiếp ngựa trâu.

         5.- Vì sự sống thu lợi của riêng mình, gia đình mình, phải buôn lậu đầu cơ, hại nền kinh tế của một đất nước, họ xem pháp luật không ra gì, họ không kể đến tù tội.

   “Say cho tiêu hết giống con buôn,

             Say của Thánh Nhơn xuất lập tuồng.

             Say tạo một nền ban vạn vật.

                              Say dìu trăm họ vượt mây truông.”

                                                                                 (Say)

         6.- Vì sự sống của cá nhân gia đình mình, phải làm nghề cho vay cắt cổ, tiền lời nặng. Có người nghèo khổ làm ăn thất bại, không trả nổi, phải xiết đồ, lấy tài sản của người, làm cho người phải đau khổ, khóc đứng than ngồi, họ đã gây biết bao tội lỗi.

“Cuộc đời có mấy lăm hơi,

Hỏi vay có một mà lời đôi ba.”

                                                                               (Khuyên người giàu lòng phước thiện)

         7.- Vì sự sống của cá nhân gia đình làm quan phải tham nhũng, ăn hối lộ, để có đồng tiền trang trải, nên sanh ra mọi mưu mô, mánh khóe gian hùng, điêu ngoa xảo trá, tranh thế giành quyền, giựt giết lẫn nhau, không nghĩ đến hậu quả về sau, họ chỉ biết có hiện tại:

“Học chữ nghĩa cho thông cho thái,

              Đặng xuê xang đài các xe tàu.

              Tiếng chào mừng cửa miệng làm màu,

              Trong tâm ý mưu mô đủ thế.”

                                                            (Giác mê tâm kệ)

         8.- Vì sự sống, vì quyền lợi cá nhân, phải tranh giành vườn ruộng tài sản của mẹ cha để lại, anh em dẫn đến kiện tụng, chia rẽ tình ruột thịt, họ không còn nhớ câu “đệ huynh như thủ túc” (tình anh em như thể tay chân), cắt tình anh em là cắt tay chân của mình:

“Anh em đừng có đổi dời,

Phụ phàng dưa muối se lơi nghĩa tình.”

                                                                                            (Sấm Giảng, Q.3)

         9.-Tình chồng vợ vì muốn sống thỏa mãn dục vọng của riêng mình nhiều khi phải trở thành kẻ ngoại tình, “ông ăn chả bà ăn nem”, dẫn đến đổ vỡ hạnh phúc, gây đau khổ bất hạnh cho con cái, họ không còn nghĩ đến tội lỗi là gì, nhiều khi gây tai hại cho bản thân.

“Ác Tà dâm thứ năm càng tệ,

 Chúa ham mê chiếm đoạt thê thần.

 Làm đảo huyền tất cả quốc dân,

 Tôi bất chánh hoàng cung dâm loạn.

 Tội lỗi ấy diễn nhiều thảm trạng,

 Từ xưa nay Trời đất đâu dung.

 Giàu của nhiều dâm hiếp bần cùng,

 Quan lấn thế dâm ô dân khó.

 Trai liều lĩnh điều này nên bỏ,

 Đừng phá trinh hại tiết nữ nhơn.

 Gái lẳng-lơ tiếng huyễn lời đờn,

 Hoa có chủ đèo bồng tình mới.”

                                                   (Q.5, Khuyến Thiện)

         10.- Vì sự sống, vì một nền kinh tế của một quốc gia, họ phải tranh giành ảnh hưởng tài nguyên thiên nhiên, tranh giành quyền lợi, họ gây ra chiến tranh thật là tàn khốc, sát hại các dân tộc khác, miễn sao cho quốc gia của mình giành được quyền lợi.

    “Khắp thế giới binh lương cụ túc,

 Quyết tranh giành quyền lợi, xé xâu nhau.

      Thấy nhơn sanh tuôn giọt máu đào,

 Lòng bác-ái động tình rơi nước mắt.”

                                                            (Trao lời cùng ông Táo)

         Nói tóm lại: Tất cả những điều xấu xa nhơ nhuốc, những cái tội lỗi tày trời, những cái hậu quả chua cay, xảy ra là đều do chúng ta sống ích kỷ cá nhân, chỉ biết có lợi cho mình, cho gia đình mình, cho một nhóm của mình, cho một quốc gia của mình, nên gây ra tai hại cho kẻ khác. Thế nên, các điều tội lỗi, những tiếng xấu xa và hậu quả mình phải gánh chịu:

“Chúng sanh ngang ngược làm liều,

Ngọc–Hoàng Ngài muốn xử tiêu cho rồi.”

                                                            (Sấm Giảng, Q.1)

 

B.- LỐI SỐNG MỚI:

 

“Thượng cổ gần hồi mau sửa lối,

 Theo nhà Phật giáo phải như keo.”

                                                            (Hai mươi tháng Chạp)

 

         Phật cho biết từ vô thỉ đến nay, là do chúng sanh ngu si tăm tối  vì đời sống ích kỷ mà hại nhân, gây ra nhiều điều tội lỗi, thù hận chất chồng, oan oan tương báo, phải chịu luân hồi đền trả, không biết tìm con đường để thoát. Ngày nay đã có Phật ra đời chỉ dạy, thật là may mắn cho chúng ta có cơ hội tốt, để thoát ra khỏi rừng vô minh, vượt qua được biển khổ, khỏi luân hồi quả báo, như vậy chúng ta đã  có được lối sống mới:

“Hưng vong suy thạnh xưa nay,

Cuộc đời vay trả, trả vay đổi dời.”

                                                                                            (Viếng làng Phú An)

         1.- Lối sống mới của những cô gái làm kỷ nữ, là bỏ đi nghề nghiệp cũ của mình, tìm những nghề nghiệp mới lành mạnh, tránh xa nghề nghiệp xấu xa nhơ nhớp, tội lỗi, tu thân lập hạnh, sửa tánh răn lòng, sống đời chung thủy. Đó là người biết đổi cách sống, nên gọi đó là tu.

                          “Điếm-đàng đĩ–thỏa chớ gần,

                 Để sau xem thấy non Tần xôn xao.

                           Tuy nghèo dùng đở cháo rau,

                 Bền lòng niệm Phật mà sau thanh nhàn.”

                                                            (Q.3, Sấm Giảng)

2.- Lối sống mới phải bỏ nghề nghiệp cũ nấu rượu, tìm những nghề nghiệp mới, có lợi cho mình và cho người, in ấn kinh sách bố thí giúp cho người mở mang trí tuệ, hầu chuộc lại lỗi lầm do trước kia mình đã gây ra. Đó là người biết đổi cách sống, nên gọi đó là tu.

            Đỗ Khương đặt rượu ngọt và ngon,

            Hạ Võ chê rằng hại cháu con.

            Lắm lúc lỡ lời tai hại mạng,

            Nhiều khi xẩy cẳng họa đau đòn.

            Tướng binh nghiện ngập mang tù tội,

            Vua chúa say mê mất nước non.

            Khuyên mấy trẻ em đừng bắt chước,

                         Khỏi lầm thuốc độc giữ vuông tròn.

         3.- Lối sống mới là phải bỏ nghề nghiệp cũ sát giết, làm các nghề nghiệp mới thiện lương, và nên tu pháp bố thí phóng sanh, công phu sám hối, trì giới giữ chay, mới có thể chuộc lại lỗi lầm trước đã tạo gây. Đó là người biết đổi cách sống, nên gọi đó là tu.

         “Kẻ cư sĩ tại gia chẳng nên sát hại vô cớ các sanh vật, hoặc không đánh đập chém đâm ai có thể gây ra nhiều điều tội lỗi.” (Q.6)

“Bớt sát hại mạng người như thế.

                     Bớt giết vật đặng mà cúng tế,” 

                                                                     (Q.5, Khuyến Thiện)

         4.- Lối sống mới phải bỏ nghề cũ trộm cắp, làm các việc nghĩa, chuộc lại lỗi lầm trước kia mình đã gây ra, “phải cần kiệm sốt sắng lo làm ăn, và lo tu hiền chơn chất.” Đó là người biết đổi cách sống mới, nên gọi đó là tu.

  “Nay đuốc huệ từ- bi đã rọi,

                Vào thâm tâm những kẻ gian phi.

                Khá chừa đi những thói vô nghì,

                Của phi nghĩa làm chi xong chuyện.

                Luật nhơn quả thật là cao viễn,

                Suốt cổ kim chẳng lọt một ai.

                Vậy ta nên làm việc thẳng ngay,

                Cứ bền chí có ngày thong thả.”

                                                                       (Q.5, Khuyến Thiện)

         5.- Tích trữ đầu cơ (nghĩa là thu mua, chứa trữ hàng hóa lúc giá rẻ, chờ cơ hội khan hiếm hàng hóa tung ra bán giá mắc), làm như vậy là hại đồng bào của mình và hại nền kinh tế của đất nước. Buôn lậu là hàng quốc cấm có độc hại cho dân của mình, như buôn thuốc phiện, thuốc lá, v.v... Nay ta giác ngộ tu hành, chúng ta nên tìm cách sống mới, là không làm các nghề ấy, nên làm các nghề nghiệp có lợi cho đồng bào, cho quốc gia, dân tộc, để chuộc lại lỗi lầm mà chúng ta đã gây. Đó là người biết đổi cách sống mới, nên gọi đó là tu.

                  “Câu chánh nghiệp cũng là quá bự,

               Dầu nghề chi làm việc ngay đàng.

               Ta đừng nên theo kẻ bất lương,

               Học ngón xảo để lừa đồng loại.” 

                                                                        (Giác mê tâm kệ)

         6.- Người tu hành phải bớt cho vay, nên mở rộng lòng có dư cho mượn hoặc bố thí cho kẻ nghèo khổ đói rách, không sống theo lối cũ vừa qua như ích kỷ, hại nhân, chỉ biết sống cho cá nhân và gia đình mình, nên sống biết thương yêu đồng loại. Như vậy mới gọi là người biết tu hành, hầu chuộc lại lỗi lầm trước kia mình đã tạo, đó là người biết đổi cách sống mới, nên gọi đó là tu.

                        “Một cuộc phù vân có mấy hơi,

Cầu xin bá tánh nhậm đôi lời.

Cho vay mắc mỏ từ nay bớt,

Có hỏi nới tay để giúp đời.

                 -X-

Nạn khổ, đâu đâu cùng túng rối,

Tai ương, chốn chốn khắp cùng nơi.

Tiền ma gạo quỉ đừng nên trữ,

Sau cũng tiêu theo luật của trời.”

                                                                        (Khuyên bớt cho vay)

         7.- Làm quan phải biết thương dân mến nước, đem tài ra giúp cho quốc gia dân tộc, sống phải thanh liêm, ngay chánh, trung với đất nước, sống có nghĩa đối với dân, hoàn thành bổn phận của dân tín nhiệm bầu ra.  Nếu làm quan ăn hối lộ, tham nhũng, là người có tội với  dân tộc, với đất nước, làm quan quyền phải sống vì cộng đồng, không nên sống cá nhân ích kỷ. Sống như thế mới được đời tôn thờ, đó là người biết đổi cách sống mới, đó cũng gọi là người biết tu.

“Trên kẻ trí lấy công bình phân đoán,

 Dưới vạn dân trăm họ được im-lìm.” 

                                                                        (Không buồn ngủ)

“Trên vua minh chánh cầm cân,

Dưới quan liêm tiết xử phân công bình.”

                                                                                                        (Hoài cổ)

         8.- Câu “đệ huynh như thủ túc” (anh em như thể tay và chân) máu chảy ruột mềm, “tình bất phân ly” (tình không thể nào chia cách). Tài sản mẹ cha để lại không nên tranh giành, do quyền quyết định của cha mẹ, nếu tranh giành thưa kiện, sẽ cắt đứt mối tình thâm ruột thịt, cách sống này không nên sống, nó có ý nghĩa gì đâu.

         Nên sống “gây sự Hòa-Hảo, trong đệ huynh tạo hạnh phúc cho gia đình cho cha mẹ vui lòng thỏa mãn.” Đó là người biết đổi cách sống mới, nên gọi đó là người biết tu.

“Trau thân phận rạng danh hiếu để,

 Thỏa dạ Thầy nơi chốn mây rồng.”

                                                                        (Nang thơ cẩm tú)

         9.- Tình chồng vợ phải sống có thủy có chung, đối xử nhau phải có lễ phép mẫu mực, phu phụ thuận tình duyên, chồng xứng đáng là một hiền phu, vợ xứng danh là một hiền phụ, đừng lấy câu “ông ăn chả bà ăn nem” mà phụ bạc lẫn nhau, sống cho có tình có nghĩa, hai bên có lầm lỗi đóng cửa dạy nhau, vợ trọn đạo làm vợ, chồng trọn đạo làm chồng, không nên vì dục vọng cá nhân ngoại tình mà làm cho đổ vỡ hạnh phúc, gây đau khổ cho con cái. Đó là điều tội lỗi không nên làm, bỏ đi cái lối sống cũ trai liều lĩnh, gái đèo bồng, phải đổi lại nếp sống mới, trai chung thủy, gái tiết trinh, đó là tu vậy.

     “Trai liều lĩnh điều này nên bỏ,

               Đừng phá trinh hại tiết nữ nhơn.

               Gái lẳng lơ tiếng huyễn lời đờn,

               Hoa có chủ đèo bồng tình mới.

               Cất tiếng gọi nữ, nam ơi hỡi,

               Bỏ những điều điếm nhục tông môn.

               Đấng nam nhi học lấy điều khôn,

               Lòng trung hiếu gìn theo đạo lý.

               Hàng phụ nữ gương xưa nối chí,

               Những mẹ hiền dâu thảo roi truyền.

               Niệm Phật mà gây lấy thiện duyên,

               Cho đẹp mặt tổ tiên nòi giống.” 

                                                                        (Q.5, Khuyến Thiện)

         10.- Trên năm châu bốn biển ngoài cái tình đồng bào, dân tộc, chúng ta lại còn có cái tình yêu nhơn loại, cái tình này không phân biệt màu da, không phân biệt chủng tộc, nó là cái tinh thần bình đẳng, tương trợ lẫn nhau trong cơn nguy biến. Ngày nay lãnh thổ, lãnh hải, đã được luật quốc tế phân định chủ quyền của mỗi nước. Vậy tất cả  quốc gia trên thế giới, hãy tôn trọng chủ quyền của mỗi nước, không nên vì đất nước mình, hay dân tộc mình, mà gây tai hại cho dân tộc và quốc gia khác. Hãy giúp đỡ viện trợ lẫn nhau, làm cho thế giới, năm châu, bốn biển này nhơn loại sống trong cảnh thái bình, hầu có an cư lạc nghiệp. Vậy mới xứng danh là quốc gia văn minh, giàu mạnh.

“Dứt trần mang bộ sòng nâu,

Trông ngày chư quốc chư hầu tỉnh tâm.

Đừng gây chinh chiến ù ầm,

Để gây hạnh phúc mà tầm Phật, Tiên.” 

                                                                                                        (Hoài cổ)

         Kết luận: Hai cái lối sống cũ và mới chúng ta nên chọn lựa lối sống nào có lợi cho mình cho toàn cả nhơn loại, thì ta nên sống theo lối ấy.

        Lối sống có hại cho đời là lối sống đầy ích kỷ và tội lỗi, chúng ta nên bỏ đi, để cùng chung tay xây dựng thế giới nầy được hưởng sự thái hòa, nhơn loại được sống an lành, hạnh phúc, thế giới này trở thành cõi Thiên đàng và Cực-lạc. Đó chính là chúng ta biết đổi cách sống mới, là cách sống không luân hồi quả báo, đây mới gọi là người hiểu đạo biết tu, mọi hình thức chùa chiền, am cốc, thí phát xuất gia, đây là phương tiện mà thôi, chớ chưa phải là người tu, tu là trau sửa thân tâm của mình, hy sinh quyền lợi cá nhân, đem phước lợi cho toàn nhơn loại chúng sanh, mới thật sự là người tu.

“Tu đền nợ thế cho rồi,

Thì sau mới được đứng ngồi tòa sen.”

                                                            (Q.3, Sấm Giảng)

Hay là:

                        “Thời giờ kinh hãi đã đi qua,

                          Thế giới trì xong cuộc thái hòa.

                          Chừng ấy chúa Xuân thêm tráng lệ,

                          Huy hoàng tục cổ của ông cha.”

                                                             (Ngày Tết)

         Lời chót hết, chúng tôi cầu mong quí độc giả, và tất cả chư quí đồng đạo nếu có xem qua bài viết này, quí vị cũng nên hoan hỉ, đóng góp ý kiến, và bổ chính chỗ còn khiếm khuyết, cho đề luận thêm phần phong phú, chúng tôi thành thật tri ân.

         Và cầu xin ơn trên Đức Phật, Đức Thầy, gia trì hộ độ cho chư quí liệt vị phát bồ đề tâm vững chắc, tiến bước trên con đường đạo hạnh sớm thành tựu đạo quả../..

 

         NAM-MÔ A-DI-ĐÀ PHẬT

         NAM-MÔ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI PHẬT

                                                                         

       Hồng Liên Cư Sĩ
 
Comments